Chương 10: Chap 9: Mun

Sáng. Biệt thự nhà Dương Ngọc.

Có ba con người đông cứng trên chiếc sô pha bọc nhung xanh sapphire. Một người còn lại thì dửng dưng, như ko phải chuyện của mình. Dù cho cô chính là lý do cho ba cặp mắt đang trợn tròn đầy ngỡ ngàng ở đối diện.

Có lẽ nhiều bạn cũng đã đoán ra đó là những ai. Nguyệt, Mỹ và Mạnh Vũ đều ngạc nhiên nhìn Băng. Tai nghe rõ ràng, nhưng não họ ko tiếp nhận những thông tin mà nó nhận được từ thính giác.

Mạnh Vũ hỏi lại cô tiểu thư của mình:

- Bă.... Băng. Con nói lại được ko? Con muốn j?

Băng chau mày, cất tiếng nói trong veo:

- Nuôi mèo!

Mạnh Vũ sững sờ. Cô con gái thứ của ông, muốn nuôi mèo! Nó nói nó là con trai còn làm ông dễ tin hơn thế này.

Băng từ lâu đã chẳng bao h quan tâm j khác ngoài công việc. Điều này trời biết, đất biết, Nguyệt, Mỹ và Mạnh Vũ càng biết. Mỹ phẩm, sách truyện, quần áo, giày cao gót, những thứ làm mọi cô gái khác phát cuồng, tất cả cô đều dửng dưng. Vậy mà nay, cơ hội trăm năm có một mới thấy Băng nói là muốn một thứ j đó, thì ha ha, là muốn nuôi mèo. Cả ba đều thấy thật kỳ lạ.

Riêng Zoe thì đứng tủm tỉm cười nhìn cô chủ. Cô là người rõ hơn ai hết, vì sao tự dưng Băng lại có cái mong muốn này. Chắc chắn là do Sun. Zoe ko chắc chắn liệu bao nhiêu phần lý do có thể là vì Duy Phong, nhưng kệ, chẳng mấy khi cô được chứng kiến vẻ mặt của 3 người kia như thế này. Ngạc nhiên tột độ, đến mức khuôn mặt nhìn ngố vô cùng. Zoe đang rất rất nín nhịn, để ko bò ra mà cười.

Cô chủ của cô, ko làm j thì thôi, chứ đã quyết định nói j hay làm j đều tạo tác động lớn.

Băng nhìn thẳng vào mắt Mạnh Vũ, thấy rõ được nét bàng hoàng trong mắt ông. Cô dửng dưng. Cái cô muốn bây h là một quyết định.

- Ko được?

Mạnh Vũ bừng tỉnh. Giọng nói dịu dàng ấy tạm thời kéo ông về hiện thực. Dù cho đầu ông vẫn đang ong ong. Câu trả lời thì đã vô cùng hiển nhiên, hiếm lắm lắm mới có một lần Băng hỏi xin ông cái j, sao mà từ chối được. Gì chứ nếu cô muốn thì cả đất nước này, ông cho cô cũng ko sao.

- Tất nhiên là được. Con có muốn j đặc biệt về con mèo ko?

Băng nghiêng đầu, đôi mắt màu khói xoáy vào một điểm vô định nào đó, ra chiều suy nghĩ.

- Đen.

Mạnh Vũ gật gù:

- Mèo đen sao? Ok. Sáng mai, con sẽ sở hữu con mèo lộng lẫy và đắt giá nhất.

Băng đứng dậy, nhẹ nhàng trở về phòng. Làm việc thôi!

Sau khi Nguyệt và Mỹ thất thần đi ra, Mạnh Vũ quay sang tên thuộc hạ:

- Vụ theo dõi con bé thế nào rồi?

Hắn cúi đầu kính cẩn:

- Thưa ông chủ, cô Hải Băng hôm nay khi vào vườn hoa sau trường đã gặp một chàng trai. Cậu ta có một con mèo đen mắt hổ phách. Ko có quá nhiều cử chỉ khả nghi giữa 2 người, nhưng tôi đoán một phần cô chủ muốn nuôi mèo là vì cậu ta.

Mạnh Vũ nhướn mày:

- Một chàng trai?! Đã điều tra chưa?

Tên thuộc hạ lật giở tập file trên tay:

- Dạ, theo thông tin thì đó là Hoàng Lâm Duy Phong, là một người có ngoại hình xuất chúng, tính cách khá tàn bạo và đặc biệt là, hoàn toàn ko hứng thú với mỹ nhân!

Mạnh Vũ gật gù, khoé môi nhếch lên tạo thành một nụ cười nửa miệng:

- Cậu ấm nhà Hoàng Lâm nổi tiếng đó sao? Thật thú vị....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!