Trước khi bắt đầu truyện, mình xin gửi lời cảm ơn đến bạn Phương Thu Nguyễn nha. Cám ơn vì bạn đã ủng hộ mình trong suốt thời gian qua và đặc biệt, mình viết chap này dành riêng cho bạn, mong bạn sẽ thích nó!
***
Ông dẫn cả 2 đến 1 căn phòng khá rộng và cũng khá tối. Nơi này hơi bụi bặm 1 chút nhưng ít ra vẫn còn dùng được. Khi điện được bật lên, hắn kinh ngạc. Trong này chứa toàn vũ khí là vũ khí, có thể coi đây như là một nhà kho chứa đồ vậy. Súng, cung, tiêu,... có đủ cả, không hề thiếu một thứ gì.
-Đấy, hai đứa chọn đi!
-Ông bảo và sau đó đứng yên một chỗ chờ. Nó thì đi từ dãy này sang dãy khác để ngắm nghía, lâu lâu lại chọn một món đồ. Mà ối trời ơi, đây toàn là đồ đắt tiền không thôi đấy. Còn hắn thì khá lúng túng vì những đồ ở đây nó hơi khác với đồ mà hắn hay dùng. Nhỏ gọn hơn, tiện lợi hơi và... khó dùng hơn. Nó nhìn hắn chọn đồ mà đôi lúc cứ cười khúc khích làm hắn chả hiểu gì cả.
Đã ngượng nay còn ngượng hơn, xấu hổ quá đi mất
-Xem cái cách anh chọn như kiểu anh là người mới vào ý!
-Nó bảo khi cả 2 đã chọn xong đồ
-Kệ tôi!
-Hắn dù ngượng vẫn cố cãi. Điều đó làm cả nó lẫn bố nó cùng nhau bật cười sảng khoái. Cậu ta thú vị thật! Bố nó nghĩ
-Hai đứa thôi đi, đã lớn rồi mà cứ như con nít ý! Mà đã chọn xong chưa?
-Rồi ạ!
-Đồng thanh
-À mà papa, cho con xin thêm một bộ kim tiêu nữa được không ạ?
-Thường hay tẩm độc?
-Dạ, tẩm độc ạ!
-Chờ ta một lát!
-Nói rồi, ông đi ra khỏi phòng, để 2 đứa ở lại cùng nhau. Nó thì cứ lôi đồ ra dùng thử, còn hắn thì cứ quay ngược quay xuôi ngắm mãi. Bỗng đôi mắt của hắn dừng lại ở cuối góc phòng, nơi có một vật đang loé sáng lên. Bỏ đồ xuống, hắn tiến nhanh đến chỗ đó.
Là 1 cây kiếm!
Hắn cầm lên và bắt đầu ngắm nghía. Cây kiếm được nạm bạc, có đính 1 viên kim cương màu trắng ở chuôi kiếm. Tay kiếm chắc chắn, hai bên hơi nhọn. Phần trên thì rất sắc, chém một phát có thể chết ngay. Cũng khá nhẹ, dễ dùng và đẹp.
-Anh thích cây kiếm đó à?
-Nó bất ngờ hỏi. Thực sự thì nó đã đứng từ sau lưng hắn từ nãy giờ rồi.
-Ừ!
-Hắn trả lời, chả có vẻ gì là ngạc nhiên, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào cây kiếm
-Nếu thích, cậu có thể lấy!
-Ba nó xuất hiện và nói, trên tay là một gói nhỏ màu trắng. Có lẽ trong đó đựng kim tiêu có tẩm độc mà nó yêu cầu
-Cháu... có thể lấy nó được sao?
-Hắn quay lại đối diện với ba nó, khuôn mặt hơi ngạc nhiên một chút
-Tất nhiên là được!
-Ông gật nhẹ đầu và đưa cho nó cái gói nhỏ đó. Nó không mở ra xem ngay mà lại cất vào túi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!