Chương 92: (Phần 2)

Bác sĩ Lin mang theo khay đồ ăn vào phòng nghiên cứu cho Phong. Nhìn cách Phong tập trung làm việc, vị bác sĩ bỗng cảm thấy tự hào vì tấm nghề mình đang mang. Một bác sĩ còn gì đáng quí hơn là chữa được bệnh cho chính người mình thương yêu nhất.. Chỉ tiếc là giờ Phong lại không phải cứu chữa cho vợ anh, mà bất đắc dĩ phải khiến vợ gánh chịu căn bệnh thế kỉ:

mất trí.

Đó có lẽ lại là điều đáng thương nhất, đối với nghề y. Chính bác sĩ Lin cũng cảm thấy Davinci quá hiểm độc!

- Nếu thành công cậu nên công bố công trình nghiên cứu y khoa này. Khả năng sẽ được nhiều giải thưởng quốc tế đấy!

Phong rời mắt khỏi xếp tài liệu, bật trình chiếu hình ảnh chụp CT của Băng trên màn hình lớn. Một lát, anh mới cất lời đáp lại, nhưng ánh mắt vẫn tập trung vào màn hình.

- Bằng lương y của bà, bà thấy có nên không?

Vị bác sĩ khẽ cười, đặt khay đồ ăn trưa lên bàn.

- Dù gì thì cũng phải ăn đi. Cậu không tiếc 1 tiếng đồng hồ nhìn vợ cậu mê man, nhưng lại tiếc 5 phút để nạp năng lượng vào cơ thể sao? Lâm Chấn Phong này, tôi cũng có con gái, năm nay tròn 20. Ở vị trí một người mẹ, tôi thực lòng muốn nó lấy được tấm chồng như cậu. Bằng nửa thôi cũng hài lòng.

Phong đi vòng qua phía bác sĩ Lin, lấy cốc sữa trên khay đồ ăn rồi uống cạn một hơi.

- Thật ra cậu rõ tình trạng của vợ cậu rồi đúng không? – Vị bác sĩ tiếp tục – Chỉ muốn đưa cô ấy đến khu vực này để được ở gần cậu hơn.

2h sáng.

Bác sĩ Lin vẫn thức để thay dịch chuyền cho Băng. Phòng nghiên cứu chỉ còn 2, 3 người cố thức. Nhưng chỉ còn mình Phong vẫn suy nghĩ, làm việc không giảm công suất, không giờ nghỉ ngơi.

Sau khi đặt khay đồ ăn đêm cho Phong lên bàn, bác sĩ Lin cũng không làm phiền thêm. Bà ta vòng qua phòng giám sát thì thấy Davinci đã ngủ say trên ghế, mấy gã vệ sĩ thì đứng gật gù ngái ngủ. Bà liền ra hiệu ột gã, nói nhỏ:

- Đưa thiếu gia về phòng ngủ đi, ở ngoài cửa có vệ sĩ trực đêm rồi.

8h sáng.

Davinci thức dậy trong phòng. Hắn định vệ sinh cá nhân rồi chuẩn bị đi ăn sáng vì thấy ruột đói cồn cào, thì bỗng nhớ ra rằng 2 ngày vừa rồi hắn đã túc trực giám sát ở phòng nghiên cứu. Không hiểu sao sáng nay lại tỉnh giấc ở phòng riêng?? Hắn đột nhiên tức giận hoảng hốt:

- Quản lí!! Tại sao ta ở trong phòng???

- Thiếu gia! Đêm qua thiếu gia mệt ngủ thiếp đi nên vệ sĩ đã đưa về phòng. Công việc ở khu vực nghiên cứu vẫn...

Davinci không nghe hết câu đã vội tức tốc chạy đến khu vực nghiên cứu ấy. Angel vẫn ở đó, hắn không thể để xảy ra chuyện gì hắn không biết!

Rốt cuộc, cảnh hắn thấy lại không như hắn lo nghĩ. Angel vẫn nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt, hộ tá đang rửa mặt cho cô, bác sĩ đang kiểm tra dịch chuyền. Nhưng tại phòng nghiên cứu chính, khi vài chuyên gia đang trao đổi công việc thì ở một góc, tại ghế nệm xám, Phong đang ngủ thiếp đi...

Tức tối, Davinci cầm một cốc nước đầy hắt thẳng vào mặt Phong.

Bác sĩ Lin đúng lúc xuất hiện, vài chuyên gia khác cũng bất ngờ quay lại nhìn... Phong tỉnh giấc, vuốt nước trên mặt, vài giây thì hiểu ra vấn đề.

- Đã là mấy giờ sáng rồi? – Davinci lớn tiếng – Hôm nay đã là ngày thứ 7 rồi!! Lâm Chấn Phong! Mày đến đây để làm việc không phải để nghỉ dưỡng! Mày nên nhớ, hết 10 ngày mà chưa có kết quả gì thì hậu quả mày nhận lấy sẽ thế nào!!

Các vị chuyên gia sững sờ, không hiểu nổi thái độ của Davinci. Bác sĩ Lin liền lên tiếng:

- Thiếu gia, xin bình tĩnh. 2h đêm qua khi tôi đi nghỉ thì vị ấy vẫn làm việc, 6h30p sáng nay khi tôi trở lại thì vị ấy vẫn làm việc. Thiếu gia có thể hỏi mọi người trong phòng nghiên cứu này để rõ, vị ấy cùng lắm mới chợp mắt được 1 tiếng đồng hồ thôi. Thực ra là suốt 3 ngày vừa qua, cũng chỉ chợp mắt được 1 tiếng thôi...

- Đúng vậy, thiếu gia – Một vị chuyên gia khác đồng tình. Rồi các vị khác cũng gật đầu thêm.

Davinci vì cảm giác ghen tuông sợ Phong được thân mật với Angel mà tìm mọi cách nổi nóng với Phong, bấy giờ thì hắn thấy bẽ mặt. Song, hắn vẫn cố vớt vát danh dự:

- Tôi vì lo lắng cho quá trình nghiên cứu này! Ngày thứ 7 rồi, rốt cuộc đã có kết quả gì chưa??

Phong đã đứng thẳng dậy, lấy khăn tay trong túi áo vest phía trong ra lau mặt, lau áo ướt. Mặc kệ sự vô cớ tức giận, rồi bẽ mặt chống chế của Davinci, anh vẫn thản nhiên như không. Câu đáp của anh khiến không chỉ Davinci mà các chuyên gia cũng bất ngờ.

- Hôm nay phẫu thuật thử trên người, tôi cần một người làm thử nghiệm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!