Janda trong chiếc áo choàng ngủ khoan thai bước vào phòng Davinci. Cô ta định lên tiếng hỏi tại sao muộn rồi anh còn gọi em tới, nhưng còn chưa kịp hé miệng thì đã bị hai bàn tay bạo lực của anh trai túm lấy vải áo, xô mạnh vào cửa kính. Giọng Davinci gầm lên vẫn còn nỗi bàng hoàng:
- Len... là em giết Len? Em giết con bé đúng không??!!
Đáp lại sự phẫn nộ của anh trai, Janda vẫn mang vẻ mặt thanh thản.
- Anh biết rồi còn hỏi em làm gì... – Cô ta nhìn thẳng vào Davinci, giọng nói vẫn nhẹ nhàng xoa dịu – Em chẳng phải vừa diệt trừ một mối lo cho anh sao... Đừng tự phủ nhận như thế, em hay anh đều muốn nó biến mất như nhau thôi.
Davinci xiết mạnh tay hơn, ghì mạnh em gái vào mặt kính hơn, mặt hắn trợn lên, tiếng nói rít qua kẽ răng:
- Im ngay! Im ngay!! Len là con anh! Nó vẫn là con gái anh!!!
Janda vẫn đáp trả Davinci bằng sự bình thản, thêm chút chế giễu:
- Ra anh còn nhớ nó là con gái anh... Anh à, xem lại mình đi. Xem anh đã bao giờ xứng làm ba nó chưa!
Câu nói này đã chọc thẳng vào tim gan Davinci một nhát, ngón tay hắn trở nên vô lực buông lơi ra, đôi mắt vẫn sững sờ. Janda nhân cơ hội đó đẩy mạnh hắn ra, chỉnh lại áo ngủ.
- Anh còn chưa từng thừa nhận nó là con, chưa từng gọi nó là con, còn ở đây lên giọng cao thượng với em? Con bé từ lâu đã sống như chết rồi... em giúp nó giải thoát là việc tốt không phải sao?
Lại dáng vẻ khoan thai, Janda bước vòng đến ngồi ở ghế sofa, rót một tách trà uống.
Hai tay Davinci đang buông thõng, đầu hắn ong ong khi phải nghe những lời như ve vuốt của Janda, nhưng thực ra lại đụng trúng tim đen hắn. Phải, trong một thoáng hắn đã từng nghĩ phải trừng phạt Len, con bé là mối hiểm họa. Hắn từng nghe Len gọi hắn là ba, nhưng chưa bao giờ đáp lại, gọi con bé là con. Len đã không gọi hắn là ba từ lâu lắm rồi, lần cuối cùng gọi lại là vạch trần tội ác của hắn.
Phải, là lần cuối cùng hắn được nghe tiếng gọi ba...
- Nó mới 14 tuổi, em quá tàn nhẫn.
Giọng Davinci phát ra run nhẹ. Janda nhấp một ngụm trà, khẽ cười.
- Thật thà với bản thân anh đi, anh nên biết ơn vì em đã làm thay việc anh muốn làm. Con bé cứ tiếp tục có khi sẽ hại anh, ở Vilas này ngoài anh hay em, chỉ có nó biết về cái chết của mẹ nó. Biết anh đã bức cô ta đến phải tự sát thế nào... Anh không muốn những kế hoạch của anh đổ sông đổ bể, đúng không?
- Janda – Giọng Davinci ngày càng yếu ớt, khuất phục hơn – em cũng không cần bắt nó ra đi đau đớn như vậy...
- Nhẹ nhàng hay giày vò đều cùng một kết quả mà thôi. – Janda mỉm cười – Em chỉ muốn cảnh báo cho Lâm Chấn Phong biết, mọi kẻ muốn hắn không thuộc về em đều có cùng kết cục. Muốn hắn biết chống đối lại em sẽ bi thảm thế nào...
Davinci quay nhìn nhìn về phía em gái. Một lát, hắn mới thở mạnh ra, nói:
- Anh sẽ làm đám cưới, rồi đưa cô ấy đi khỏi đây. Biệt thự này và hắn... là của em. Anh nói em rõ trước, Janda Uyliam, em chỉ cần làm hại đến Angel, chính tay anh sẽ giết em.
Tách trà nâng lên, tỏa hương thơm nhẹ dịu, Janda hơi nghiêng đầu:
- Em cũng muốn nói với anh điều đó, anh không được phép làm hại Lâm Chấn Phong. Hắn có chết, phải do tay em giết.
- Anh sẽ không lấy mạng hắn, nhưng trước mắt sẽ moi chất xám của hắn nhiều.
***
Davinci bê một khay đựng sữa nóng và tô cháo gà hầm lên phòng Băng, đặt lên giường. Cô đang chơi domino trên giường.
Hắn ngọt ngào dỗ dành:
- Toàn những món em thích đây. Đến giờ ăn rồi, Angel.
Băng xem như không nghe, không thấy, vẫn tiếp tục trò chơi. Davinci kiên nhẫn lựa lời:
- Cháo rất ngon, em thử ăn đi. Không có thuốc mất trí nào cả, anh rất sợ em tiếp tục bị đau đầu, mệt mỏi. Giờ anh chỉ muốn em khỏe mạnh hơn thôi.
Không may cho hắn, hắn chỉ mong được nghe chửi, nghe chỉ trích nguyền rủa thậm tệ cũng không được. Hắn chỉ mong vậy để còn được xin lỗi, được thanh minh. Nhưng Băng là vậy, cô chỉ dùng lời lẽ yêu thương hoặc chỉ trích cho những người cô còn quan tâm. Kẻ như Davinci, giờ cô xem như không tồn tại. Giống như cách cư xử của Phong, im lặng là mức độ cao nhất của sự khinh bỉ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!