Chương 42: (Vô Đề)

12h trưa

Khang cựa người, cố mở đôi mắt cứ muốn díu lại. Cậu vẫn thấy đầu hơi choáng, những hình ảnh ban sáng chợt ùa về. Kí ức bị cắt đoạn và Khang không hiểu sao không nhớ nổi đang lúc lên đỉnh thì xảy ra chuyện gì . Dù không nhớ được nhưng Khang nghĩ đó là những giây phút tuyệt vời, tuyệt vời tới mức khiến cậu mụ mị mà không còn nhớ gì . Khang chợt cười, mất nhiều thời gian để cậu chế ngự con thú hoang trong người, rốt cục chính Băng lại là người khơi dậy nó.

Khang xoay người, nhận ra bên cạnh mình, dưới tấm chăn mỏng, Băng vẫn ngủ ngon lành.

Khang chống tay, dướn người dậy, vẫn tư thế nằm nghiêng và thích thú ngắm nhìn người con gái ấy. Ngón tay Khang vuốt nhẹ lên tóc Băng

- Có lẽ… em mệt quá! Em mà cứ dùng cách ấy dụ dỗ ta thì có ngày ta mất trắng thôi.

Băng chợt động đậy mi mắt, đôi mắt từ từ mở ra. Nhỏ hơi nghiêng đầu nhìn Khang, chỉ nhìn thôi, bằng ánh mắt vẫn như vô hồn.

- Nói xem lí do em thay đổi là gì vậy? Vì… nhận ra tình cảm với ta sao?

- Khang chợt cười, như 1 câu đùa.

Ánh mắt nhìn thẳng lên trần nhà, Băng im lặng. Khang cúi xuống hôn lên khóe môi nhỏ:

- Được rồi! Nếu thế thì ta thừa nhận. Ta không thể xa em nữa, không thể! VÌ ta… hình như đã yêu em thật rồi! Rất nhiều!

Phòng 102

Yến Chi dùng khăn giấy ướt nhẹ nhàng lau những vết máu đã khô lại trên bàn tay Phong . Cậu mặc kệ.

- Xin anh, đừng tự hành hạ mình nữa. Nếu giận giữ, hãy trút giận lên vợ anh đây này.

Trong lòng Chi, vẫn hi vọng lời tay quản lí nói chỉ là suy đoán. Dù còn 1 chút cơ hội, Chi vẫn mong Chấn Phong sẽ thay đổi, sẽ chấp nhận nhỏ, hoặc chí ít vẫn lạnh lùng như vẻ vốn có của cậu, thì cũng chỉ mình nhỏ ở bên Phong thôi.

Chiều tối. Băng chậm rãi dùng bữa trên bàn ăn thịnh soạn. Giờ nãy có lẽ Lâm Chấn Đông đang trên đường về. Khang quăng cuốn tạp chí lên bàn, lại bàn ăn, kéo ghế ngồi

- Dù sắp chết đến nới hay gặp chuyện khó khăn em vẫn có thể ăn ngon được nhỉ? Em có biết ta đang lo lắng thế nào không?

- Không!

- Băng tiếp tục bỏ miếng thịt vào miệng

- Điên mất! Ta đã nói sáng nay cần làm việc quan trọng vô cùng mà. Vì em mà ta không làm được. Hối hận chết mất….

- Hối hận?

- Băng ngẩng lên nhìn Khang.

- Ừ! Thật sự hối hận, người đẹp ạ! Nhưng nếu quay về lúc ấy, với sức hấp dẫn chết người của em, có lẽ ta… vẫn làm y như cũ!

Khang lại cười, đúng là đang lo phát điên lên vẫn không cách nào giận được người con gái này. Cạch! Cửa mở, tay quản lí bước vào

- Ông chủ đã về, cho gọi cậu!

- Biết rồi, cha ta thế nào?

- Tức giận và khó mà kiếm chế được ak!

Khang đứng dậy, đã chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn cuồng nộ

- Em cứ tiếp tục dùng bữa ngon nhé… kẻ dụ dỗ!

….

Phòng làm việc của Lâm Chấn Đông

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!