Chương 39: (Vô Đề)

Chap 44

Đúng như 1 nửa suy nghĩ của An, Băng rốt cuộc vẫn mò đến phòng 62. Chỉ là An nghĩ, Băng đến vì thứ thuốc chữa bệnh không có thật đó, còn Băng lại đến vì… người viết mảnh giấy.

Đứng trước cửa phòng 62, Băng đẩy cửa vào. Căn phòng khá rộng và bật đèn sáng trưng, hơi giống bố trí phòng quản lí của Khang. Nhỏ nhìn khắp 1 lượt, không thấy ai. Nhỏ chợt thấy làn hơi lạnh phả vào người, nhiệt độ trong phòng này còn thấp hơn cả ngoài hành lang. Nhỏ quay người định ra, đúng lúc quản lí của Phong bước vào. Hắn đẩy cửa khép chặt, và bằng vài động tác xoay, ấn đã khóa cánh cửa lại.

- Sao cô vào phòng tôi giờ này?

- Thụy An? 

Tay quản lí nuốt khan, lần này không tê liệt thần kinh mà đỡ hơn chút. Hắn cũng không tiến lại gần Băng thêm tý nào, sợ không kiềm chế được.

- Cô.. cô có vấn đề không? Tự dưng vào phòng tôi rồi gọi tên quản gia.

Wind mặc kệ ánh nhìn khó hiểu của Băng, bước lại phía giường mình, trèo lên giường. Trong 1 giây, hắn liếc nhìn chiếc máy quay ở trên bàn gỗ, đang hướng ống máy đến thẳng giường. Rồi hắn lôi đại 1 cuốn tạp chí ra đọc, lôi chiếc tai phone của di động đeo vào tai, bật loa cỡ to nhất. Hắn cứ ung dung ngồi, đọc tạp chí và nghe nhạc, cố không chú ý đến Băng.

Nhỏ lúc này thấy mình không nên ở đây nữa, có thể đã tìm nhầm phòng, tốt nhất nên ra ngoài. Nhỏ bước lại phía cửa, vặn tay nắm, nhưng cửa đã khóa. Cố vặn vài lần nữa nhưng bất lực. Băng quay ra nhìn tay quản lí tìm 1 lời giải thích, nhưng hắn không để ý. Băng cảm thấy nhiệt độ trong này càng ngày càng xuống thấp. Nhỏ nhìn quanh trần nhà và thấy chỗ lắp đặt điều hòa: 20°C

Việc trước mắt phải tăng nhiệt điều hòa rồi sẽ tìm cách ra khỏi đây. Băng đi tìm điều khiển, ở những nơi hay để nhất nhưng không thấy. Cơ thể đang phản đối, người nhỏ bắt đầu run nhè nhẹ. Băng lại phía giường, đứng sát mép giường:

- Điều khiển đâu? Cửa khóa rồi?

Tay quản lí không ngước lên vì chẳng nghe thấy, đó là lí do hắn mở loa nhạc nhất. Băng lặp lại câu hỏi, nhưng thấy vẻ thản nhiên của tay quản lí, nhỏ lại quay ra nhìn khắp phòng. Đứng đây mà hỏi han tên này thì nhỏ sẽ khụy xuống mất. Lạnh! Ngày càng lạnh! Người Băng run lên mạnh hơn, da bắt đầu tím tái. Nhỏ đang nhìn xem trong phòng có chiếc áo nào mặc được không, hay thứ gì ấm có thể quấn vào người.

Nhưng phòng này không có lấy 1 mảnh áo nào, giống như ai đó đã dọn hết đi. 2 tay ôm lấy người, Băng thấy sắp không chịu nổi nữa. Nhỏ nhìn xuống giường, ngoài tấm ga chải và 2 cái gối thì không có lấy 1 cái chăn nào. Băng lúc này chẳng có thời gian để nghĩ về điều kì lạ đó, chân tay nhỏ bắt đầu run lập cập rồi. Không suy nghĩ thêm, Băng trèo lên giường, lại gần tay quản lí. Giờ hắn buộc phải ngẩng lên:

- Sao?

- Lạnh!

- Tôi chẳng nghe được cô nói gì đâu! Tốt nhất ra chỗ khác đi, để tôi yên!

- Tay quản lí đẩy Băng ra, khi những ngón tay chạm vào làn da lạnh ngắt nhưng vẫn mềm như lụa ấy, hắn thấy đốt tay như bị giật điện. Lập tức hắn rụt lại

- Tôi bảo cô ra khỏi giường mà!

Băng vẫn nhìn với ánh mắt van nài. Nhỏ bắt đầu thấy khí quản bị xiết lại. tim đập nhanh hơn vì máu thiếu oxi. Bàn tay lạnh ngắt bỗng túm lấy tay tên quản lí, tay hắn vẫn ấm

- Cô.. cô làm gì vậy hả?

- Hắn đẩy ra tỏ ý phản đối

- Lạnh quá…

- Tôi bảo không nghe! Cô có tránh ra không?

Hơi ấm từ người Wind làm Băng thèm như bị nghiện. Nhỏ bắt đầu thấy khó thở hơn rồi. Không còn cách khác, nhỏ nhào tới trận tay quản lí xuống và… cởi ao hắn!

- Cô… cô làm gì ..

Những ngón tay run rẩy vội vã kéo khóa và lột nó ra. Rõ ràng tay quản lí dư sức chống đối, đẩy Băng ra, nhưng hắn làm như không kháng cự nổi. Rốt cuộc Băng cũng lôi được chiếc áo khoác còn ấm hơi người ra. Nhưng nhỏ chưa kíp mặc vào người thì Wind đã đẩy nhỏ trận xuống giường. Người hắn áp sát vào người Băng. Băng cứ nhìn hắn không chớp, không hiểu hắn định làm j. Còn Wind thì không dám nhìn thẳng vào đôi mắt nâu ấy.

- Chẳng phải cô muốn ấm sao? Nằm yên rồi sẽ ấm.

Thình thịch. Thình thịch. Tim đang đập rộn ràng trong lồng ngực, tay quản lí cúi xuống, gần, gần hơn, dù mắt vẫn nhìn qua chỗ khác không dám 1 lần nhìn thẳng. Băng chưa hiểu ý định của hắn nhưng để thế này thì… ấm, thật tốt! Tay quản lí nuốt khan, cúi xuống tiếp, gần hơn cho đến khi… Môi Wind chạm vào 1 bên má Băng, khoảnh khắc ấy, tim hắn như ngừng đập! 

2 giây sau, hắn bật phắt dậy , vẫn chưa dám nhìn vào mắt Băng, hắn thở hổn hển như vừa chạy đua 200m vậy. Rồi hắn nhảy xuống giường, lao đến cái bàn gỗi tắt cái máy quay, lại đứng thở hổn hển. Băng cũng ngồi dậy, chớp thời cơ mặc cái áo khoác lôi được ra từ người tay quản lí, nhỏ lẩm bẩm:

- Lạnh muốn chết..,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!