… Băng lang thang trên các hành lang. Giờ đã gần 5h chiều, không khí đã hơi lành lạnh. Mấy ngày nay, nhỏ hơi khó ngủ, thỉnh thoảng choáng đầu và mất thăng bằng. Nhỏ từng nghĩ vì đã dùng nhiều zkilico trong một lần lúc dưới căn hầm tối, nhưng rồi lại nghĩ, vì 1 thời gian từ đêm dưới căn hầm ấy, nhỏ chưa hề dùng lại zkilico. Và Băng biết, thứ đó chỉ có thể có ở phòng 102.
nhưng nhỏ lai thấy cảnh ấy trong phòng Chấn Phong, không thể phủ nhận nó vẫn lởn vởn trong đầu Băng, không khó chịu nhưng cũng chẳng dễ chịu chút nào.
-Cô không dám vác mặt về phòng cậu cả nữa phải không?
Bước chân Thụy An từ đằng sau tiến nhanh lên sát Băng. Băng vẫn đi chậm rãi.
- Dù sao cô cũng cần hiểu, cậu cả chỉ xem cô như loại gái bên ngoài cậu hay qua đêm thôi. Còn nữa, thứ như cô đừng mơ chạm được vào cậu 2!
An ghé sát tai Băng thì thầm, nhỏ chợt liếc thấy Chấn Khang từ xa đang tiến lại. An biết không nên tự chuốc rắc rối cho bản thân nên ném vào Băng1 cái lườm khó chịu rồi quay người bước ngược lại. Không chạm mặt Khang lúc này vẫn tốt hơn.
Khang đã liếc thấy bóng cô quản gia.
- Em thấy không, chỉ cần không ở bên ta, em đã không được an toàn rồi.
Khang dừng bước, đang đứng trước người con gái của mình. Cậu thấy khó chịu khi ở trong phòng không có Băng, điều đó làm cậu thấy có lỗi hơn là giận dữ.
- Như nhau!
- Băng buông 1 câu bình luận. Phải, nhỏ có thể an toàn khi Khang dễ nổi giận vậy sao?
- Em
- Khang chau mày
- Được! Được rồi… Sáng nay là ta nổi nóng quá. Ta xin lỗi!
- Hình như Khang nhận ra mình trước nay chưa mở lời xin lỗi ai cả.
Lại vẻ lơ đễnh, Băng quay mặt đi. Thật ra nhỏ cũng chưa rõ chuyện sáng nay là thế nào, nhưng Khang xin lỗi rồi thì cũng… kệ!
- Nào, nào! Không phải em định giận chứ? Nửa ngày không thấy mặt em là hình phạt với ta đấy, người đẹp!
Khang kéo Băng lại, cúi xuống hôn lên làn môi mềm. Có lẽ cậu nhớ đôi môi ấy hơn cả nhớ Băng.
- Giờ em muốn lam gì? Có muốn nói… em yêu ta không?
- Khang bật cười, hơi quay người, khoác tay lên vai Băng, kéo nhỏ đi.
- Đói!
- Được rồi! Món Pháp nhé! Người đẹp, em không thấy mình không lễ phép với ta chút nào à?
- Không!
Khang lại cười, đúng là hết nói nổi. Tay quản lí từ đâu chạy đến:
- Có lệnh của ông chủ ạ!
- Về phòng ta rồi nói.
… Băng ngồi vào bàn ăn thịnh soạn, trong khi đó Khang lại bàn làm việc mở laptop. Tay quản lí bước đến gần:
- Sao?
-Chủ nhật, 7h sáng cuộc gặp giữa các nhà đầu tư lớn và những vị lãnh đạo cấp cao sẽ diễn ra. Ông chủ muốn cậu chủ cùng tham dự!
Tay phải đang click chuột khựng lại, Khang nhìn tay quản lí:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!