………..
Vị bác sĩ đóng hộp đồ nghề, quay sang nói với Chấn Khang
-Chỉ là vết bỏng nhẹ, cậu có thể yên tâm!
-Vậy… có để lại sẹo không?
-Chỉ cần bôi thuốc tôi kê, sau 1 tháng chắc chắn sẽ khỏi hoàn toàn.
-Tốt. Bà ra ngoài đi, quản lí của tôi sẽ thanh toán tiền và đưa bà về.
-Tôi biết rồi, cám ơn cậu chủ.
Bác sĩ đi rồi, Khang bước vào phòng ngủ
-Giờ là lúc em nằm nghỉ ngơi chứ không phải là ngồi mà chơi mấy cái mảnh ấy – Băng đang ngồi dưới sàn chơi xếp hình, 1 bên cánh tay được băng kín mít.
-Còn rát không?
-Vốn có rát đâu! – Băng lơ đễnh, nhỏ còn đang bận chơi xếp hình.
-Lại nữa. Rốt cuộc em là kiểu người gì vậy hả?
……… Quản lí của Khang bước vào phòng, nhìn Băng
-Cậu chủ, cô ấy thế nào rồi?
-Đấy, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Sheeply cũng thấy Băng không bình thường giống Yến Chi và quản lí của Phong. 1 người bị bỏng sao có thể thản nhiên đến vậy?
-Cậu chủ, vụ Davinci xong rồi.
-Ta biết, nếu cha không có tên trong danh sách gặp mặt, ông ấy lại chả làm ầm lên rồi.
-Cô chủ mới... chắc chắn sẽ nghi ngờ và tìm hiểu được về hệ thống an ninh nhanh thôi.
-Đó là việc của thằng 2. Dù sao cũng tiếc thật… chưa thử qua đã để cô ta thành em dâu… thằng 2 đúng là đồ có phúc không biết hưởng.
-Cậu chủ!
-Biết rồi… nhiều lời!
-Chấn Khang! – Khang giật mình vì nghe giọng nói êm ru quen thuộc gọi tên mình.
-Chấn Khang! – Băng gọi lại lần nữa. Nhỏ đang lúi húi nhìn xuống gầm giường.
-Cô không được gọi tên cậu chủ thế đâu! – Tay quản lí nhắc nhở
-Không sao! Ta đố ngươi làm cô ấy gọi ta 1 tiếng "anh" đấy.
Khang đứng dậy, tiến lại chỗ Băng
-Sao vậy, người đẹp?
Băng chỉ tay xuống gầm giường… Khang cúi xuống nhìn vào: 1 mảnh ghép nằm im lìm như trêu ngươi người khác
-Thiếu 1 mảnh có chết ai?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!