Tại nhà nó. 9h45'
Hiện tại nó đang có 1 "cái đuôi" bám theo. Vâng đó chính là nhỏ. Lí do nhỏ "bám theo" nó chình là vì ở nhà lâu quá rồi nên muốn đi bar.
- An chị nói ở nhà là ở nhà mà.
-nó hơi gắt lên.
- Nhưng mà chị hai ơi em ở nhà chán lắm rồi!!!
Thật ra nó, cô và nhỏ cũng mới từ Mĩ về . Nghỉ ngơi được 1 ngày thì nó bắt nhỏ đi học nhưng sau đó nó được nghe tên vệ sĩ nói rằng nhỏ hay bị các bạn trêu đùa nên mới rủ cô đi học để bảo vệ nhỏ. Hôm nay nó muốn đi bar vì lâu ngày chưa "tái xuất giang hồ" mà chỉ để cho Ken quản lí thôi (Gen: Tí nữa Gen giới thiệu Ken là ai cho!) nhưng khổ nỗi là nhỏ cũng muốn đi.
- Chị hai không nói gì tức là đồng ý rồi nhá. Chị xuống nhà trước đi, em thay đồ xong rồi xuống liền.
-nhỏ chớp ngay lấy cơ hội lúc nó suy nghĩ.
Nó nhìn nhỏ rồi chỉ biết lắc đầu thở dài.
Xuống nhà nó đã thấy cô ngồi ở đấy từ bao giờ. Cô hỏi:
- Đi luôn không?
- Đợi con An đã.
-nó trả lời.
- Tao tưởng mày không cho nó đi cơ mà.
- Nó đòi.
-nói xong nó ngồi xuống chiếc ghế đối diện với cô. Nó suy tư một lúc rồi nhìn đôi mắt xanh saphia của nó vào một khoảng không vô định. Nó hỏi cô:
- Tao sợ một lúc nào đó An cũng sẽ giống Thiên. Hy sinh vô nghĩa vì tao.
Thấy nó thế cô bèn an ủi:
- Sẽ không vì tao nghĩ Thiên... chưa chết.
- Mày nghĩ một chiếc xe đua lao xuống vực cao 2000m thì người lái xe có còn cơ hội sống sót không?
-nó cười nhạt nói
- Tao chỉ mong rằng An sẽ không như Thiên mà thôi.
- Thôi quên chuyện của 2 năm trước đi. Không nghĩ nữa mà bây giờ chỉ đợi An xuống là đi thôi.
-cô an ủi.
Hai người nói chuyện dưới phòng khách nhưng trên góc khuất của cầu thang lại có một cô gái âm thầm khóc một mình vì nhớ người anh trai song sinh của mình.
-----10h5'-----
- Onee
-chan ơi, chúng ta đi thôi.
-nhỏ đã lau sạch nước mắt rồi xuống dưới nhà để đi bar.
- Vậy chúng ta đi thôi Nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!