"Cạch". Nhỏ cùng Phương bước vào nhà, tưởng mọi người đã ngủ nhưng không ngờ rằng... mọi người vẫn đang thức.
- Yah... sao giờ này 2 người mới về vậy???
-Thiên tỏ vẻ lo lắng.
Phương ấp úng trả lời:
- Ừm.... bọn em vừa nãy có..... xuống hầm.... đúng vậy, xuống hầm nên mới lâu như vậy đó.
Thiên nhìn Phương mỉm cười nói:
- Vk à, chắc vk buồn ngủ lắm rồi nên mới nói lắp ba lắp bắp như vậy! Thôi để ck đưa vk lên phòng ngủ trước.
Lúc đó Phương đã suýt khóc vì Thiên yêu Phương như vậy mà Phương lại định bỏ đi mà không nói với Thiên một câu nào, sau đó thì Phương nhanh chóng lấy lại được khuôn mặt vui vẻ rồi cùng cười cười nói nói với Thiên. Lúc này thì nhỏ đang cùng hắn, anh và cậu cười cười cười nói nói. Vậy khoảnh khắc hạnh phúc như một gia đình này sẽ kéo dài đến khi nào??? Chắc có lẽ sẽ không được lâu đâu!
- An, Hân đâu rồi???
-anh hỏi nhỏ.
- Tỉ ấy ở lại bệnh viện rồi. Nhất quyết không về... với lại Hoàng ca ca này!
- Gì???
-anh nghe nhỏ gọi thì đáp.
Nhỏ cười cười rồi nói:
- Sao em thấy ca lo cho Hân tỉ quá vậy??? Yêu rồi sao hay là....
Nhỏ chưa nói xong thì hắn chen vào:
- Người thay thế? Thôi tao lên ngủ đây!!!
Lúc này thì mặt anh thất thần thấy rõ còn riêng cậu và nhỏ thì không nói gì. Anh cũng không rõ nữa! Anh yêu cô hay vẫn chỉ coi cô là một người thay thế???
"Tiếng yêu đầu như nắng sớm ban mai
Dẫu đêm dài nhưng mơ ước mãi không phai
Đôi lúc em rất sợ
Sợ đêm về em sống trong giấc mơ
Thao thức tưng hơi thở để nghe trái tim em một nhịp
Quanh em bóng đêm bơ vơ mình em
Nhưng em vẫn chờ dẫu bình minh là đêm vắng
Em bình yên ngủ trong vòng tay
Như giọt sương đọng trên vòm lá
Cho dù thời gian mải trôi từng giây
Vẫn mỉm cười
Cho dù mai về phương trời xa
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!