Chương 8: Cho Nàng Làm Bia Ngắm

Khuynh Nhan thấy khuynh hướng có chút trầm mặc, tò mò hỏi: "Tại sao hai ngươi đều rầu rĩ không vui, bày ra bộ dáng nư mang thâm cừu đại hận thế này?"

"Khuynh Nhan, tộc nhân của Bạch Diễm đã bị một đám cao thủ giết, Bạch Hổ vương cũng bị bắt. Thực lực của chúng không kém, hình như là tới tìm sinh mệnh chi tinh."

Khuynh Nhan vừa nghe tới bốn chữ "sinh mệnh chi tinh", cả ngươi đột nhiên trở nên âm lãnh: "Hừ, không ngờ bọn chúng còn chưa chết tâm! Muốn sinh mệnh chi tinh cũng phải hỏi xem nhân gia có đồng ý hay không!"

"Chẳng lẽ sinh mệnh chi tinh là chi tinh của Ngũ Hành huyền hỏa?"

"Không sai! Ngũ Hành huyền hỏa tinh chia thành kim hệ linh hồn chi tinh, mộc hệ sinh mệnh chi tinh, thủy hệ tinh lọc chi tinh, hỏa hệ cường hóa chi tinh và thổ hệ phòng ngự chi tinh. Sinh mệnh chi tinh có khả năng ở trong rừng Lạc Hoa, trong rừng tràn đầy mộc khí, đối với sinh mệnh chi tinh, nó có lực hấp dẫn vô cùng lớn.

"Vật đó còn có thể di chuyển sao?" – Bây giờ nàng vẫn chưa thể thích ứng với thế giới này, toàn bộ kiến thức kiếp trước của nàng xem như vô dụng.

"Ngươi cho rằng chúng nó là vật chết bình thường sao? Chúng nó đều là một phần linh phách của nhân gia, có thể biến ảo thành bất kì hình thức gì, những nơi mang đậm một loại thuộc tính nào đó trong Ngũ Hành là những nơi ẩn dấu tốt nhất với bọn chúng. Chỉ có nhân gia mới cảm ứng được vị trí cụ thể của chúng, xem ra ngươi phải đi thêm một chuyến vào Lạc Hoa sơn lâm."

Tần Ly gật đầu, quả thật nàng cũng muốn tới rừng Lạc Hoa. Thứ nhất là quan sát địa bàn tộc nhân Bạch Diễm từng sinh sống, thứ hai là phải tìm được sinh mệnh chi tinh trước đám người kia.

"Nhưng giờ ngươi đừng nghĩ nhiều, còn phải chờ hoàn thành ước chiến rồi mới nói tiếp."

Tần Ly cũng thấy như vậy hợp lí, giờ nàng cũng muốn chuyên tâm chuẩn bị cho cuộc ước chiến này, những chuyện khác tính sau.

"Ly nhi, ngươi đâu rồi?" – Hai người đang nói chuyện dở, thì có người gõ cửa.

Tần Ly để Bạch Diễm về chỗ cũ rồi mới chuyển ý niệm ra khỏi Huyền Giới.

Vừa ra khỏi cửa nàng liền thấy hai dáng người nho nhỏ, chính là tôn tử Tần Giác của nhị trưởng lão cùng cháu gái Tần Nguyệt của tam trưởng lão.

Ngày trước Tần Ly vốn hướng nội nên không có nhiều bằng hữu trong nhà. Chỉ có hai hài tử này không chênh lệch lớn với nàng, lại hợp tính, cho nên thường xuyên chơi đùa cùng nhau.

"Các ngươi tìm ta có việc sao?"

"Ly nhi, mấy ngày nay ngươi toàn ở trong phòng phát ngốc nên chúng ta tới tìm ngươi đi giải sầu." – Tần Nguyệt dù sao cũng là nữ hài tử, nói chuyện với Tần Ly càng tùy ý.

Dù sao hôm nay nàng cũng không tính sẽ tiếp tục tu luyện, không bằng ra ngoài đi dạo cùng bọn họ.

Ba người đi dạo trên đường Phú Dương, thuận tiện dùng cơm trưa ở bên ngoài. Tần Nguyệt là nữ hài tử nên vừa nhìn thấy tiệm son phấn liền tiến vào, chỉ chốc lát, trên người nàng vốn đang trống không đã xuất hiện một đống đồ đạc này nọ.

"Ly nhi, qua mấy ngày nữa là tới sinh nhật ngươi, vừa rồi nhân gia có mua lễ vật cho ngươi nha!" – Tần Nguyệt quơ quơ cái hộp nhỏ được gói gém tỉ mỉ trong tay, cười đến không thấy mắt.

"Đúng vậy, Ly nhi đã sắp mười tuổi rồi, ta xém quên mất." – Tần Giác nghe nàng nói vậy, lấy tay vỗ trán, xấu hổ cười.

"Không cần phiền toái như vậy, mười tuổi thôi mà." – Tần Ly đối với chuyện này cũng không quá để ý.

"Như vậy sao được? Các ngươi ở đây chờ ta một chút, ta qua cửa hàng bên kia nhìn xem." – Tần Giác qua loa nói một câu liền nhấc chân đi qua con phố đối diện.

Tần Ly muốn gọi hắn quay về thì bị Tần Nguyệt ngăn cản: "Ngươi để hắn đi đi, thường ngày chỉ có ba chúng ta thân nhất, vậy mà chút nữa hắn đã quên mất sinh nhật của ngươi! Hừ, phải bắt hắn đưa ngươi đi ăn mới được." – Tần Ly bất đắc dĩ cười cười, cũng không rối rắm nữa.

"Này, không phải Tần Ly đây sao?" – Lúc này, vài thiếu niên Nguyễn gia lắc lư đi tới trước mặt hai người.

"Hắc hắc, chắc không phải nàng đâu! Vài ngày không thấy, ta còn tưởng rằng nàng sợ bị Kiến Bân ca ca đánh bại nên đã tìm một chỗ co đầu rút cổ rồi chứ!"

- Một thiếu niên cao gầy cười châm chọc nói móc.

"Phi, đám bại hoại Nguyễn gia các ngươi mới là rùa!" – Tần Nguyệt nhịn không được nổi giận mắng.

"Tiểu hạt tiêu Tần Nguyệt, mấy ngày không gặp có nhớ ca ca không? Ha ha….." – Kẻ vừa nói là một thiếu niên có bộ dạng của một hoàn khố*, con mắt lóe dâm quang nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Nguyệt.

(*Hoàn khố: Đại khái là công tử nhà giàu có tính tình phách lối, ăn chơi, hay khinh người quá đáng)

Tần Nguyệt vô cùng tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, chiến khí màu đỏ nhàn nhạt khởi động, nàng như chuẩn bị liều mạng. Tần Ly lắc mình chắn lên phía trước nàng, mắt phượng hơi hếch lên, nhìn chằm chằm bọn người trước mặt, cười nói: "Như thế nào? Nguyễn Kiến Nhân không bảo các người tránh xa ta ra một chút sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!