Chương 58: Minh Dạ Đến, Thăng Cấp

Tần Ly nhíu mày, ngươi này cũng thật phô trương, cho dù có là người của ngũ đại gia tộc cũng chưa chắc có thể bì kịp hắn. Không thể không nói, tuy rằng nam nhân này đeo mặt nạ nhưng không thể che giấu khí chất lãnh ngạo nghiêm nghị toát ra từ người hắn, giành lấy toàn bộ ánh hào quang, che lấp tất cả những nam sinh khác.

Cho dù là Liễu Hàn Vân ở bên cạnh nàng cũng ảm đạm đi mấy phần. Nam nhân mang mặt nạ đi thẳng một đường ở phía trước, cả đám nữ đệ tử đi theo phía sau, vẫn si ngốc nhìn hắn. Tần Ly nhìn thoáng qua, rồi quay lại nói với mấy người bọn họ: "Đừng nhìn nữa, không phải các ngươi đói bụng sao? Đi ăn cơm thôi."

Một hàng sáu người hướng cổng mà đi, không còn gì để nói, người vây quanh hắn thật sự nhiều lắm. Tần Ly phát hiện đám đệ tử này nhiều chuyện cũng không phải nhiều bình thường, muốn bao nhiêu náo nhiệt thì có bấy nhiêu.

Tần Ly dẫn đầu đi trước, vừa lúc nam tử áo trắng kia cũng chuẩn bị lướt qua, đột nhiên, nam tử đến trước mặt Tần Ly: "Tần Ly?" Bới vì chiều cao chênh lệch, Tần ly phải ngẩng mặt lên mới nhìn thấy mặt hắn. Thật ra nàng không hề thấp, nhưng khi nam nhân kia đứng đối diện nàng, nàng chỉ cao tới ngực hắn.

Thanh âm nam nhân sạch sẽ như suối mát lại tản mát sự lãnh liệt như có như không len lỏi trong dòng suối kia, thanh âm này, khí chất này thật quen thuộc, một bóng dáng mơ hồ hiển hiện trong trí nhớ của nàng. Khoảnh khắc nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt xinh đẹp sâu thẳm của hắn lập tức hiện trong mắt nàng. Con ngươi hắn đen như mực lại sáng lấp lánh giống như có thể hút mọi thứ vào trong đôi mắt sâu thẳm, nàng nhìn thấy chính hình ảnh của mình trong mắt hắn.

Hai người cứ nhìn nhau như vậy, không ai mở miệng, thời gian phảng phất như đóng băng. Tần Ly chỉ cảm thấy bóng dáng mơ hồ kia càng ngày càng trở nên rõ ràng, bòng dáng người năm đó và thiếu niên này gần như hợp lại làm một.

Tần Nguyệt cảm thấy thanh âm nam nhân này có điểm quen tai, nàng vắt óc suy nghĩ rốt cuộc mình đã nghe thấy thanh âm này ở đâu?

Lam Tiêu Tiêu và Nguyệt Diệu Hinh cảm thấy có chút mờ mịt, tên đệ tử vừa mới tới này sao lại biết Tần Ly? Nhất là Lam Tiêu Tiêu, lúc này nàng ta cật lực phát huy tinh thần bát quái, vểnh tai lắng nghe từng động tĩnh của hai người.

Trực giác Liễu Hàn Vân cho hắn biết hắn không thích nam nhân này, không chỉ vì tu vi nam nhân này làm cho hắn có cảm giác áp bách mà còn bởi vì hắn nhìn thấy ánh mắt của Tần Ly dao động khi nhìn tên kia. Ngày hôm qua, sau khi hắn trở về, hắn không thể tập trung tu luyện được, vì thế quyết đinh đi ngủ, nhưng vừa đặt lưng nằm xuống hắn lại mơ thấy Tần Ly.

Hôm nay, sau khi trở về từ viện của viện trưởng, hắn luôn một mực tự hỏi vấn đề của mình, tuy rằng hắn vẫn chưa thể xác định mình bị gì nhưng hắn biết cảm giác mình đối với Tần Ly khác với những người khác, ít nhất hắn có hảo cảm với nàng. Hình như tên nam nhân mới tới này biết Tần Ly, chỉ cần nghĩ đến điểm này thôi, trong lòng hắn đã muốn phát nổ.

Nam nhân kia ôm lấy thắt lưng Tần Ly bay lên không trung. Tốc độ bay của hắn rất nhanh, hắn đã bay xa mà những người khác còn chưa phản ứng lại. Ngay cả Tần Ly cũng không nghĩ rằng hắn sẽ đột nhiên làm như vậy, theo bản năng, nàng nắm chặt vạt áo hắn.

"Xem ra ngươi vẫn còn chưa quên ta, nữ nhân."

"Thả ta xuống."

Tần Ly nghe thấy cụm từ "nữ nhân", nàng đã hoàn toàn chứng thực được suy nghĩ của mình. Kỳ thực nàng đã tưởng tượng rất nhiều lần về quang cảnh khi nàng gặp lại hắn, hắn sẽ có bộ dáng gì, nhưng nàng không nghĩ tình cảnh nàng gặp lại hắn là cái loại này. Mọi người dưới đất ngẩng đầu nhìn hai người bọn họ, mặt Tần Ly đỏ hồng, nàng có chút chịu không nổi: "Minh Dạ, ngươi thả ta xuống."

Minh Dạ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng kia, khóe miệng nâng lên thành một nụ cười nhẹ. Ba năm trước hắn lặng lẽ đi chỉ để lại một lá thư, trong suốt ba năm, hắn không ngừng nghĩ về nàng, tưởng tượng bộ dáng của nàng ba năm sau, mỗi ngày không ngừng cầu mong ba năm trôi qua nhanh một chút. Lúc đầu hắn không biết đây là loại cảm giác gì, nhưng thời gian cứ chậm rãi trôi, nỗi nhớ nàng cũng chậm rãi ăn dần ăn mòn tim hắn, hắn rốt cuộc cũng hiểu được cảm giác của mình đối với nàng là gì.

Hắn không biết từ khi nào hình ảnh nàng đã in sâu vào tâm trí hắn, hắn cứ nghĩ rằng mình chỉ nhất thời tò mò về con người của nàng, nhưng hắn dần phát hiện loại tình cảm này hắn chỉ có thể nảy sinh với nàng, nữ nhân khác hắn không nhìn được vào mắt.

Ba năm trước, hắn trở về bắt đầu không ngừng điên cuồng cố gắng giải quyết mọi việc, mong hoàn thành sớm một chút để hắn được gặp nàng, vài ngày trước, cuối cùng hắn cũng đem mọi việc xử lí thỏa đáng, lập tức mang theo thuộc hạ thân tín mà chạy tới học viện. Ba năm trước, hắn giao hẹn cùng nàng, khi gặp lại, hắn sẽ cùng nàng kết giao bằng hữu, nhưng bây giờ hắn cảm thấy hình như làm bằng hữu cùng nàng vẫn chưa đủ.

Một loạt động tác vừa rồi của hắn diễn ra khi hắn còn chưa kịp suy nghĩ, dường hắn là do ham muốn của hắn muốn làm vậy, hắn liền không suy xét mà lập tức làm theo. Bây giờ mới cảm thấy được có chút không ổn, hình như hắn đã chọc tiểu nữ nhân này mất hứng rồi.

Ba năm thời gian trôi qua, thiếu nữ trong lòng hắn đã trổ mã, càng thêm xinh đẹp động lòng người, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, đường nét như được vẽ từ trong tranh, ngũ quan tinh xảo như một bức điêu khắc được chau chuốt tỉ mỉ, so với bộ dáng hắn ngày đêm tưởng tượng còn hoàn mỹ hơn. Nhưng cách ăn mặc của nàng có chút kì quái, Minh Dạ nhíu mày nói: "Nữ nhân, sao ngươi lại ăn mặc thành cái dạng này?"

"Ngươi thả ta xuống trước, bằng không đừng trách ta động thủ." Tần Ly có chút bất mãn, vì cái gì mà mình không bao giờ có thể nắm quyền chủ động trước mặt hắn? Thật giống như hắn không chế mọi thứ trong tay, nàng rất không thích cảm giác vô lực này.

Minh Dạ thấy Tần Ly sắp sinh khí, không muốn vừa gặp nàng đã khiến nàng có ấn tượng không tốt đối với mình, vì thế hắn chậm rãi đáp xuống mặt đất. Vừa đáp xuống mặt đất, Tần Ly lập tức thoát khỏi vòng tay hắn, ra khỏi lồng ngực hắn. Vuốt lại mái tóc bị gió thổi bay tán loạn, nàng trở về nhóm người Lam Tiêu Tiêu.

Mọi người chung quanh vừa chứng kiến một màn này đều có chút ngây dại. Hai nam nhân công khai ôm nhau trước mặt mọi người rốt cuộc là cái dạng tình huống gì? Trọng yếu hơn là có chuyện như vậy phát sinh mà lại không thấy lão sư ra ngăn cản, xem ra người này thật không đơn giản.

Trong mắt đám người Tần Nguyệt, Tần Ly đang bị nam nhân này phi lễ, trong mắt toàn là phẫn nộ.

Hàn khí toát ra từ người Liễu Hàn Vân như muốn đông chết tên nam nhân này, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm Minh Dạ. Nếu ánh mắt có thể chém người, Minh Dạ chắc chắn đang bị lăng trì.

Ánh mắt Lam Tiêu Tiêu nhìn Tần Ly có chút quái dị, cẩn thận quét mắt qua người Minh Dạ một cái, sau đó kéo kéo tay Tần Ly, nói: "Tần Ly, quan hệ hai người các người là gì vậy?" "Không có quan hệ gì, chỉ là quen biết thôi." Vốn ba năm trước, kia Minh Dạ để Trần lão ở lại bảo hộ nàng, nàng liền quyết định lần sau gặp lại liền thử làm bằng hữu của hắn. Nhưng xét thấy biểu hiện vừa rồi, Tần Ly còn muốn tự hỏi một chút.

(MĐ: Chương này cảm giác Tần Ly có chút khó ưa, đối với ai cũng tốt, thậm chí Liễu Hàn Vân một mực lạnh nhạt nàng ta cũng cố gắng kết bằng hữu cho bằng được, trong khi Minh Dạ để Trần lão ở lại bảo vệ nàng, nàng chỉ muốn THỬ kết bạn cùng hắn, vừa rồi chỉ là do lâu năm không gặp, có chút kích động, nàng ta lại muốn liệt Minh Dạ vào danh sách đen. Đối xử với ai cũng tốt, riêng đối xử với Minh Dạ như kiểu hắn chiều nàng, nàng làm kiêu vậy!!! >_< )

Trái tim Lam Tiêu Tiêu trở về vị trí cũ, không quan hệ là tốt rồi, nếu Tần Ly thật sự là đoạn tụ, nàng sẽ không có hi vọng. Sau đó nàng lại liếc nhìn Minh Dạ thêm một cái, nghĩ: hắn không có việc gì lại đi đeo mặt nạ, sợ người khác nhận ra hắn, biết hắn đoạn tụ sao?

Tần Nguyệt và Nguyệt Diệu HInh chạy đến bên cạnh Tần Ly, một trái một pahir không ngừng lôi kéo nàng, cuối cùng hai nàng hung hang trừng Minh Dạ một cái. Tuy rằng tu vi hắn rất cao, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Tần Ly bị khi dễ, hai nàng lập tức có can đảm, không còn sợ hãi.

Với tu vi hiện tại của Minh Dạ, nhĩ lực tương đối tốt. Nghe Tần Ly nói hắn chỉ là người mà nàng gặp qua, trong long hắn tràn ngập bất đắc dĩ. Xem ra, hành động vừa rồi của hắn đã khiến nàng tức giận, phải nghĩ cách bù lại mới được.

"Ngươi là ai? Tại sao lại vô cơ ôm lấy người khác một cách tùy tiện như thế?" – Tần Nguyệt không thèm để ý cái gì, nàng tức giận gằn tiếng với Minh Dạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!