Chương 27: Gặp Lại Người Quen

Tần Ly vẫn mặc một thân nam trang như lần xuất hành trước, cùng Tần Tiêu Vũ đến phố Phú Dương mua một ít vật phẩm cần thiết, sau đó ra khỏi Nguyên thành hướng về hướng Lạc Hoa Sơn Lâm mà đi.

Có thể nói Lạc Hoa Sơn Lâm là thiên hạ của huyền linh thú, số lượng huyền linh thú sinh hoạt ở đó vô cùng khổng lồ, chủng loại đa dạng phong phú. Càng đi vào sâu trong rừng, cấp bậc huyền linh thú càng cao. Nơi này cũng có thể nói là thiên đường của huyền linh sư và võ giả, huyền linh sư đến đây vì muốn tìm huyền linh thú thích hợp để khế ước, võ giả thì muốn lấy tinh hạch của huyền linh thú bán lấy tiền.

Bởi vì thảo dược quý hiếm tập trung rất nhiều ở nội địa Lạc Hoa Sơn Lâm, nên thường xuyên những tổ hợp huyền linh sư và võ giả đến đây để thu thập dược liệu. Kỳ thực càng vào trong, thảo dược càng nhiều, nhưng không ai dám xâm nhập vào trung tâm rừng, theo truyền thuyết, ở trung tâm nội địa của Lạc Hoa Sơn Lâm có thánh thú và thần thú cường đại tồn tại.

Hai người đi bộ ở bìa rừng một chút, phát hiện có điều lạ, bình thường ngoài bìa rừng luôn có huyền linh thú cấp thấp qua lại, nhưng hôm nay, một con huyền linh thú cũng không thấy, chung quanh ngoại trừ tiếng côn trùng kêu thì chẳng nghe động tĩnh nào khác.

"Ly nhi, xem ra có không ít người tiến nhập nội địa Lac Hoa Sơn Lâm, nếu không sẽ không đến mức dọa toàn bộ huyền linh thú cấp thấp không dám lộ diện." Tần Tiêu Vũ quan sát bốn phía một chút.

"Không có việc gì, chúng ta cẩn thận một chút là được." Tần Ly tự nhiên cũng phát hiện điểm ấy.

Hai người vừa đi vừa chặt cây cỏ mở đường, mải mê cả một ngày không để ý thời gian, trời đã sụp tối lúc nào không hay. Tuy Tần Ly có một kiện thần khí là Huyền Giới, nhưng đây là một địa phương xa lạ, lúc nào cũng có thể xuất hiện người khác, vì thế hai người quyết định qua đêm ở bên ngoài.

"Ly nhi, ngươi ở đây nghỉ ngơi đi, ta đi lanh quanh nhặt củi, tiện thể xem thử xem có bắt được con gì để ăn không." Tần Tiêu Vũ tìm một nơi sạch sẽ một chút, để Tần Ly nghỉ ở đó, sau đó bước đi .

"Khuynh Nhan, Bạch Diễm thế nào rồi?" Tần Ly lấy túi nước ra uống một ngụm, sau đó lên tiếng hỏi.

"Ngươi yên tâm đi, có nhân gia chăm sóc, nó sẽ không có việc gì . Nhưng nó đang lâm vào tình trạng hôn mê , sào huyệt của Ảnh Nguyệt Bạch đành phải để ngươi tự tìm thôi."

Tần Ly đã sớm dự định trong khi đi tìm Sinh Mệnh chi tinh, tiện thể đến nơi gia tộc của Bạch Diễm cư ngụ quan sát một chút, nhưng hiện tại Bạch Diễm đang hôn mê, nên chỉ có thể từ từ dò đường mà thôi .

Tần Tiêu Vũ trở về còn kéo theo một con lợn rừng lớn ở đằng sau. Tần Ly lấy củi đốt lên, Tần Tiêu Vũ phụ trách xử lí lợn rừng, tẩy rửa thịt sạch sẽ.

"Hôm nay ngươi có lộc ăn , đã lâu rồi ta không tự mình nướng thịt." Tần Ly lấy cầm thịt đã được xử lí tốt, nói.

"Phải không? Ta đây thật sự rất may mắn. Nếu để bọn Như Phong biết ta ăn thịt nướng do chính tay ngươi làm, chắc bọn họ sẽ hâm mộ ta tới chết ." Tần Tiêu Vũ cười ha ha.

Khóe môi Tần Ly giương cao, tay cầm một khúc gỗ lớn đưa vào đám củi đang cháy để nhóm lửa. Chỉ một lát sau một loạt động tác công phu nướng thịt của nàng, da heo rừng đã biến thành màu vàng ươm, mỡ chảy ra rớt xuống lửa tạo thành tiếng "Xèo xèo", mùi hương nhẹ nhàng bay ra ra. Nàng lại lấy ra một ít gia vị đã mua ban ngày vẩy lên, mùi hương lại càng đậm đà .

"Cầm lấy." Tần Ly cầm lấy một xiên thịt đã nướng chín, đưa cho Tần Tiêu Vũ bên cạnh.

Bụng Tần Tiêu Vũ vang lên âm thanh "Cô lỗ", nhanh chóng cầm lấy xiên thịt.

"Ti!" Tần Ly còn chưa kịp nhắc nhở, Tần Tiêu Vũ đã cắn ngay một miếng, nóng đến mức mặt hắn nhăn lại một chỗ.

Tần Ly nhìn thấy không khỏi cười to, chế nhạo:"Thì ra ta nướng thịt thơm đến như vậy, để ngươi quên hết những thường thức cơ bản!"

Hai người đang cười đùa, chợt nghe thấy cách đó không xa truyền đến thanh âm của một nữ hài nhi:"Hàn ca ca mau tới đây, đằng kia có người!"

"Hinh nhi, chậm một chút." Thanh âm sủng nịnh của một nam hài vang lên.

Thanh âm này sao lại quen tai như vậy? Tần Ly suy nghĩ, thanh âm của Hàn Hi Bạch sao? Tại sao hắn lại chạy tới địa phương như thế này?

Quả nhiên, một lát sau, nàng liền nhìn thấy Hàn Hi Bạch mặc một thân bạch y và một nữ hài mặc xiêm y màu lục đi tới.

"A, tiểu huynh đệ, là ngươi?" Hàn Hi Bạch nhìn Tần Ly đang ngồi cạnh đống lửa, bước hai bước lại gần.

"Hàn ca ca, các ngươi biết nhau sao?" Nữ hài lên tiếng hỏi.

Tần Ly ngồi xích vào, chừa ra hai chỗ trống bên cạnh, để cho hai người ngồi xuống.

"Là thế này. Mỗi năm Nguyệt Diệu học viện đều sẽ tổ chức một chuyến đi lịch lãm cho học viên, năm nay tổ chức tại Lạc Hoa Sơn Lâm. Ta và Hinh nhi có việc tới trễ, đang cố gắng bắt kịp đội phía trước." Hàn Hi Bạch biết Tần Ly sẽ đến Nguyệt Diệu học viện khảo thí, vì thế giải thích cho nàng nghe một chút.

"Thần ca ca cũng tới sao?" Tần Ly nhìn hai người, không nhịn được mà hỏi một câu.

"Ân, hắn cũng tới rồi, hẳn là đi cùng đội ở phía trước. Thịt này là của ngươi nướng sao ? Thật là thơm!" Hàn Hi Bạch nuốt nước miếng, theo bản năng xoa xoa bụng, quả thật là hắn đang đói bụng.

"Hàn ca ca, ngươi đừng vội ôn chuyện xưa, ngươi còn chưa giới thiệu cho chúng ta nhận thức nhau!" Nữ hài nhi bên cạnh bất mãn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!