"Ly nhi, những đan dược này con lấy ở đâu ra? Gia gia vẫn chưa hỏi con, đầu tiên con đột nhiên trở thành huyền linh sư, sau đó lại thành luyện dược sư, một thân bản lĩnh này là ai dạy con?" Tần Vinh Hải nghiêm túc hỏi.
Trên đường đi, Tần Ly đã nghĩ ra một loạt các lí do để thoái thác câu hỏi của Tần Vinh Hải, vì thế nàng rất bình tĩnh nói:"Gia gia, hẳn là gia gia có thể đoán đến Minh Dạ cùng Trần lão không phải người Đông đại lục chúng ta. Ban đầu Ly nhi không nói là vì Ly nhi không muốn để lộ thân phận của bọn họ. Nhưng hiện giờ có thể nói cho gia gia thực ra sư phụ của con chính là Trần lão, người dạy con luyện dược cũng chính là ông ta."
Tần Ly tùy tiện tìm lí do nói dối đã hại Trần lão phải khổ tâm một phen, hắn là huyền linh sư, không sai, nhưng hắn căn bản biết luyện dược, khiến hắn luôn chột dạ mỗi ki người khác hỏi hắn.
"Nga? Thì ra vị kia chính là sư phụ của con? Đứa nhỏ này, sao không nói cho gia gia biết sớm? Nhà chúng ta nợ người ta ân tình lớn như thế, phải tạ ơn người ta long trọng một chút."
"Gia gia, không cần đâu, lão sư thật sự không muốn người ta chú ý tới mình, lão sư rất khiêm tốn." Tần Ly nghĩ: nàng còn chưa chào hỏi Trần lão đâu, không nên để lộ sớm.
Cho dù nàng không nói, trong lòng họ cũng đã cho rằng Trần lão là sư phụ nàng, cả bạch y trưởng lão Diệp Huyên cũng được cho là sư phụ nàng.
"Không được, cho dù vậy cũng không thể qua loa, nhất định phải cảm ơn người ta thật long trọng." Tần Vinh Hải kiên trì nói.
Tần Ly không có biện pháp nào thuyết phục gia gia nàng, chỉ có thể nói sang chuyện khác, nàng chỉ vào từng loại đan dược:"Gia gia, gia gia xem, tư chất người nhà chúng ta chỉ thuộc dạng bình thường, mấy đan dược này có thể giúp cải thiện tư chất, phụ trợ tu luyện bình thường . Tần Giác ca cùng Tần Nguyệt tỷ tỷ cũng đến tuổi thi vào Nguyệt Diệu học viện, đan dược kia cũng có thể giúp bọn họ.
Còn nữa, mấy viên này dùng để lôi kéo cường giả thủ hộ Tần gia chúng ta, sau đó lại mời chào một ít cao thủ làm giáo đầu và khách khanh trưởng lão(*)."
(*): trưởng lão ngoại tộc, không phải là tộc nhân
"Gia gia, chờ gia tộc chúng ta không còn uy hiếp nào, Ly nhi muốn ra ngoài một chuyến, có khả năng sẽ đi trong thời gian dài." Do dự một chút, Tần Ly nói ra quyết định của mình.
"Con muốn đi đâu? Con còn nhỏ như vậy đã xuất môn, gia gia không yên tâm?"
"Gia gia, gia gia yên tâm đi, Ly nhi sẽ biết chừng mực , con có năng lực bảo hộ bản thân, lần trước đi ra ngoài nửa tháng con vẫn rất ổn mà?"
Tần Vinh Hải trầm mặc một lát, theo ghế tựa đứng lên:"Ly nhi, có một số việc gia gia cảm thấy nên nói cho con biết, con theo ta."
Tần Vinh Hải đên giá sách ở góc tường, rút quyển sách thứ hai từ bên trái ra, để lộ ra một vòng tròn, hắn ấn vào vòng tròn, vòng tròn lún xuống, giá sách chậm rãi di chuyển. Hắn cầm một ngọn đèn, đi trước để dẫn đường cho Tần Ly.
Tần Ly không nghĩ tới bên trong thư phòng gia chủ còn có mật thất, nàng đi theo Tần Vinh Hải. Đi hết thông đạo âm u, tới một căn phòng không lớn lắm.
Dưới ánh đèn mờ nhạt, nàng nhìn thấy rất nhiều bài vị tổ tiên được bày trên bàn thờ.
"Ly nhi, mau tới đây dập đầu dâng hương, những người ở đây là tổ tiên của Tần gia chúng ta." Tần Vinh Hải đốt sáu nén nhang, đưa ba nén cho Tần Ly.
Tần Ly cung kính quỳ xuống đất dập đầu ba cái.
"Ly nhi, gia gia vốn cho rằng một thế hệ Tần gia như hiện nay đã không còn hi vọng, tưởng rằng sau khi chết đi sẽ đem bí mật này chôn chung với quan tài. Nhưng nhìn thấy con trưởng thành với thiên phú như vậy khiến cho ta có thêm hi vọng, ta nghĩ có một số việc con chắc là đã biết. Thực ra Tần gia chẳng phải gia tộc ở Đông đại lục, mà đến từ Tây đại lục."
"Ban đầu ở Tây đại lục có ba đại gia tộc lánh đời lánh đời và bốn thế lực lớn, những thế lực lớn nhỏ còn lại thì nhiều vô cùng. Bởi vì không có hoàng triều thống trị, Tây đại lục ngầm quy ước lấy bốn thế lực lớn đi đầu thống trị, nhưng thực ra ba đại gia tộc lánh đời có thực lực còn trên cả bốn thế lực lớn, chẳng qua họ không thèm màng tới thế tục chi tranh (*)."
(*): tranh đấu thế tục
"Bốn thế lực lớn lần lượt là Thanh Vân tông, Tinh Sa phái, Hỏa Bạo môn, U cung. Ba đại gia tộc lánh đời là Minh gia, Lăng gia và Tần gia, quan hệ của ba đại gia tộc lánh đời thì gần gũi hơn một chút. Luôn luôn bình an vô sự, ai ngờ được ba trăm năm trước, bởi vì một ngôi mộ của huyền linh thần xuất thế nên phát sinh kịch chiến, trong đó Tần gia tổn thất nghiêm trọng nhất."
Tần Ly nghe đến đó thì vô cùng xấu hổ , thì ra hạng người trộm cắp trong lời nói của Khuynh Nhan là những người đào mộ huyền linh thần thuộc những thế lực lớn, hơn nữa còn có tổ tiên của mình.
Tần Ly truyền âm nói với Khuynh Nhan :"Khuynh Nhan, ta……"
"Không cần phải nói , nhân gia nghe được hết rồi. Tần gia rơi xuống tình thế hiện tại, coi như là nhận được trừng phạt, huống chi chuyện năm đó không có quan hệ gì với ngươi, nhân gia tự nhiên sẽ không giận chó đánh mèo, ân oán với gia tộc ngươi xem như xóa bỏ đi!"
"Khuynh Nhan, cám ơn ngươi!"
Tần Vinh Hải tiếp giảng đạo:"Trong mộ có không ít bảo tàng, ban đầu nói sẽ chia đều. Ai ngờ vào một đêm, Hỏa Bạo môn cùng U cung bỉ ổi kia thừa dịp nguyên khí Tần gia đại thương mà liên thủ đến đánh lén. Lão tổ tông để cho mọi người Tần gia chạy trước, còn bản thân thì ở lại, nhưng người Tân gia thực sự thoát được lại chẳng có bao nhiêu. Vì bảo trụ huyết mạch Tần gia, cuối cùng gia chủ kế vị quyết định đến Đông đại lục, nhưng từ Tây đại lục sang Đông đại lục phải qua nơi nguy hiểm như sa mạc Huyền Nguyệt và nơi đầy những huyền linh thú như Lạc Hoa sơn lâm. Cuối cùng khi đến Đông đại lục, gia tộc cũng chỉ còn lại mấy người."
Tần Ly cười lạnh trong lòng, không thể tưởng tượng được gia tộc của mình suy tàn như hôm nay đều là do bọn họ giở trò quỷ. Hỏa Bạo môn cùng U cung, các ngươi chờ đó, sớm muộn gì Tần Ly ta sẽ đi tìm các ngươi .
Tâm tình Tần Vinh Hải từ phẫn hận cho đến bất đắc dĩ, cuối cùng thở dài thật sâu, gương mặt có chút suy sụp tiều tụy. Hắn đi đến bàn thờ, theo trong tủ âm(*) lấy ra một cái hộp màu đỏ, đưa cho Tần Ly.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!