Tần Ly từ bắt đầu tu luyện trọng thứ hai của bí quyết Ngũ Hành Huyền Hỏa, có thể nhìn thấu tu vi của huyền linh sư lớn hơn nàng hai cấp bậc trở xuống, theo quán tính, nàng luôn thăm dò tu vi trước khi nói chuyện với người khác. Thời điểm thiếu niên xuất hiện tại cầu thang, trước tiên nàng cảm nhận cấp bậc của hắn là Đại Huyền Linh Sư nhất giai, sau đó mới nhìn ngoại hình của hắn.
Thiếu niên cầm trong tay một chiếc quạt từ xương rồng có nạm vàng, đỉnh đầu đội kim quan khảm ngọc, mặc một thân cẩm bào, thắt lưng thêu chỉ vàng nạm ngọc, từ đầu đến chân đều xa hoa vô cùng, nhưng lại không phô trương. Ngược lại khiến cả người càng thêm ngọc thụ lâm phong, tiêu sái lỗi lạc.
Tần Ly nhìn trang phục tương xứng với khí chất của hắn, biết người này nhất định là công tử đại gia tộc. Nàng không muốn có quan hệ với những người này, vì thế muốn mở miệng cự tuyệt.
Đối phương tựa hồ nhìn ra ý nghĩ của nàng, nói tiếp:"Tiểu huynh đệ không cần băn khoăn, tại hạ gọi là Hàn Hi Bạch, tại hạ cùng bằng hữu ngẫu nhiên nghe được ý xảo diệu trong lời nói của tiểu huynh đệ, nên vô cùng khâm phục. Bởi vậy muốn mời các vị cùng nhau ăn một bữa cơm, nhân tiện nhận thức nhau một chút. Huống chi hiện tại lại là thời điểm vô cùng đông khách, cho dù các ngươi đi đếm tửu lâu khác, cũng khó có phòng trống ."
Tần Ly nhìn năm người bọn họ, biết bọn họ cũng là đói bụng lắm, ngẫm lại cũng chỉ là một bữa cơm, vì thế gật đầu, cất bước lên lầu.
Sau khi bọn họ, những tiểu thư có thân phận ở dưới mới phát đầu phản ứng lại.
"Trời ạ, hắn không phải Hàn gia Hàn nhị công tử ở kinh thành sao?" Nữ hài nhi đứng cạnh Tiết Ngưng Ngọc che miệng hô to.
"Quả thật là Hàn nhị công tử, năm trước ta cùng cha đến kinh thành có thấy qua, một năm không gặp, y càng thêm anh tuấn !" Nàng còn lại gật đầu, lại liếu mắt hướng trên lầu lần nữa.
Tiết Ngưng Ngọc cắn răng, hiện tại chẳng những không thể đuổi họ đi, lại còn gián tiếp thành toàn cho bọn họ, nàng sao lại không tức cho được? Nàng quay đầu nhìn hộ vệ phía sau, an ủi bản thân kiên nhẫn một chút, chờ đến khi sau hội đấu giá, sẽ khiến cho bọn hắn đẹp mặt!
Mấy người Tần Ly đi theo Hàn Hi Bạch lên lầu, đi tới Điệp Lan hiên. Vừa vào cửa, một bóng dáng tím nhào lại."Ai nha, tiểu Bạch, sao nãy giờ ngươi mới lên? Người có mời được không?"
"Không phải phải đã bảo ngươi rằng ra ngoài không được gọi ta là tiểu Bạch sao?" Hàn Hi Bạch bùng nổ trong nháy mắt, trừng mắt lao nhanh về bóng dáng màu tím."Khụ khụ, đây là bằng hữu của tại hạ, Nguyệt Diệu Thần. Các vị không cần để ý, mời vào!" Nháy mắt, lại khôi phục sự nho nhã ban đầu.
Nguyệt Diệu Thần cười ngây ngô gãi gãi đầu, nói:"Hắc hắc, luôn quên!"
Tần Ly không nghĩ tới này thiếu niên có bộ dạng ngốc ngốc này, thực lực đã tới đại huyền linh sư tam giai, so Hàn Hi Bạch còn cao hơn hai giai. Nghe thấy hắn mang họ Nguyệt Diệu, xem ra là người trong hoàng tộc.
"Đúng rồi, không biết vị tiểu huynh đệ này xưng hô như thế nào?" Đoàn người sau khi ngồi xuống, Hàn Hi Bạch hỏi.
"Bảo ta Tần Ly là được rồi."
"Tần Ly đệ đệ, các ngươi cũng đang chuẩn bị tham gia hội đấu giá ngày mai sao?" Nguyệt Diệu Thần hỏi.
"Ân, đúng vậy."
"Thật xảo diệu, chúng ta cũng đang chuẩn bị tham gia hội đấu giá!"
……
Sau bữa cơm, nấy người Tần Ly cùng hai người Hàn Hi Bạch cũng càng thêm quen thuộc, đoàn người cùng nhau về phòng khách trong Duyệt Bảo.
Tần Ly trở lại trong phòng, đóng cửa cẩn thận, liền vào trong Huyền Giới tiếp tục tu luyện. hôm nay nàng bị hai kẻ tu luyện biến thái kích thích, nên nàng càng thêm nỗ lực.
Sáng sớm hôm sau, sáu người Tần Ly theo bồi bàn đến phòng khách quý ở tầng hai, chuẩn bị tham gia đấu giá hội sắp bắt đầu. Trong gian phòng ghế ngồi thoải mái, còn chuẩn bị nước trà cùng điểm tâm kỹ lưỡng. mỗi phòng đều có một truyền âm làm bằng đồng, có thể đem thanh âm phát ra toàn khán đài, bên trong phòng lại cách âm rất tốt, có bàn bạc gì đều không có thanh âm truyền ra ngoài.
Hơn nữa theo bên trong quan sát toàn bộ tình huống phát sinh bên ngoài, nhưng người bên ngoài lại không thể nhìn thấy tình huống bên trong. Lầu hai có hai mươi phòng khách quý, bài tử phòng Tần Ly là phòng thứ mười một, Hàn Hi Bạch cùng Nguyệt Diệu Thần là phòng số chín.
Đến phòng khách, Tần Như Phong cỏ vẻ muốn nói gì đó nhưng lại thôi, Tần Như Lăng lại luốn nháy mắt ra hiệu cho hắn, hai người lén lút, thần thần bí bí , khiến Tần Ly cảm thấy rất kỳ quái.
"Ca ca, ngươi không phải có chuyện muốn nói với tiểu Ly sao?" Tần Như Lăng túm tay áo của hắn, nói.
"Có cái gì muốn nói thì nói đi, hiện tại chúng ta đã là người một nhà, không cần cố kỵ nhiều như vậy." Tần Ly nhìn hai người cứ cọ qua cọ lại, luôn không chịu mở miệng, nàng phải nói thêm một câu.
"Cái kia… sáng nay ta nhìn thấy thủ hạ của gà mái kia, nhất thời tức giận, nên đã đụng chạm vào ngân phiếu trên người hắn." đám người tần Như Phong không biết tên của Tiết Ngưng Ngọc, dựa vào lời nói của Tần Ly hôm qua, gà mái trở thành tên để gọi Tiết Ngưng Ngọc.
Nói xong, Tần Như Phong lấy ngân phiếu cất trong lòng ra, đưa tới trước mặt Tần Ly. Sấp ngân phiếu rất dày, phỏng chừng hắn đã trộm toàn bộ ngân phiếu mà Tiết Ngưng Ngọc mang đến đây.
Tần Ly nhíu mày nói:"Là việc này sao?"
"Ân, chính là chuyện này! Ta bắt ca ca nói cho ngươi, hắn luôn sợ ngươi sẽ tức giận, trách hắn làm việc trộm cắp." Tần Như Lăng gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!