Sau đó, mọi thứ bên cạnh Minh Dạ đều ngưng kết một tầng sương trắng mỏng, khiến những người đang có mặt ở đại sảnh Tần gia vô cùng chấn động.
Tần Vinh Hải không biểu lộ cảm xúc gì trên mặt, nhưng trong lòng đã sớm có tính toán. Thiếu niên tên Minh Dạ này quả nhiên không hề đơn giản, trong lúc vô tình nhẹ nói một câu hắn đã kết một lớp hàn khí thế này, không thể khinh thường được. Thiếu niên này vì sao lại ra tay cứu Ly nhi? Có mục đích gì? Nếu hắn không phải người Đông đại lục, vậy thì thật…
Sắc mặt đại trưởng lão thay đổi liên tục, xanh đỏ đan xen, vô cùng quái dị. Tốt xấu gì hắn cũng là nhân vật cấp trưởng lão của Tần gia, địa vị cao thượng, đã bao giờ bị người bác bỏ như thế? Kẻ này làm hắn mất hết mặt mũi, nhưng hắn lại không dám phát tác, cục tức nghẹn trong lòng khổ sở vô cùng. Thiếu niên này hắn không chọc được, vì thế hắn càng không vừa mắt với Tần Ly, đem tất cả những nhục nhã hắn phải chịu hôm nay tính hết lên người nàng.
Còn Minh Dạ thì nhịn không được nhíu mày, vừa rồi trong lòng tự dưng sinh ra một cỗ tức giận, hắn kiềm chế không được, hắn không thích loại cảm giác này chút nào.
"Khụ khụ, cái kia… ý thiếu chủ nhà ta là việc hôm nay cũng có trách nhiệm của chúng ta, nếu Nguyễn gia gì đó muốn dây dưa, chúng ta nhất định sẽ không đứng nhìn." – Lão giả bên cạnh Minh Dạ thấy không khí có chút xấu hổ, nhanh chóng lên tiếng giải thích.
"Không có vấn đề gì, sắc trời không còn sớm, hai vị khách quý ở lại trong phủ nghỉ ngơi đi! Vừa vặn hai ngày sau là ngày ước chiến cùng Nguyễn gia, nếu quý vị không vội thì ở lại thêm mấy ngày." – Tần Vinh Hải vẫy tay với Tần Ly phân phó: "Ly nhi, thay gia gia chiêu đãi hai vị khách quý, đừng chậm trễ biết không?"
Tần Ly vốn không thèm để ý tới những lời độc địa, nàng thích vui vẻ tự tại, cho nên đối với lời nói của đại trưởng lão, nàng không để trong lòng, nhưng nàng không ngờ rằng Minh Dạ sẽ thay nàng đáp trả đại trưởng lão.
"Vâng, gia gia yên tâm, Ly nhi nhất định sẽ chiêu đã hai vị này cẩn thận." – Tần Ly cung kính trả lời.
"Tần gia chủ, vậy phiền ngài!" – Lão giả đứng lên ôm quyền cùng Tần Vinh Hải.
"Các vị không cần khách khí, có gì không tiện thì nói với cháu gái này của lão phu."
Ra khỏi đại sảnh, Tần Ly dẫn đường đi phía trước, Minh Dạ cùng lão giả đi sau.
"Hôm nay ở Chính Dương lâu, vì sao các hạ lại ra tay? Các hạ nhìn không giống người thích lo chuyện bao đồng!" – Tần Ly vừa đi vừa dò hỏi.
"A? Vậy ngươi thấy ta giống loại người nào?" – Minh Dạ nhíu mày.
"Nếu không có nguyên nhân, ngươi tuyệt đối sẽ không quản sống chết của người xa lạ."
"Hình như ngươi có vẻ hiểu ta."
"Hi vọng ngươi có thể thẳng thắn một chút, ta không thích người khác tính kế ta." – Tần Ly dừng bước, quay đầu nhìn chằm chằm Minh Dạ.
"Xem ra chúng ta rất giống nhau ở điểm này. Nếu ta nói ta cứu ngươi chỉ vì diện mạo của ngươi rất giống người quen cũ của ta, ngươi có tin không?"
Tần Ly xem xét gương mặt của Minh Dạ, thấy hắn không phải đang nói dối, quay người tiếp tục đi về phía trước. Đến một viện tách biệt, Tần Ly dừng lại.
Phân phó gã sai vặt trông coi viện này vài câu, sau đó nói với hai người bọn họ: "Nhị vị ở tạm nơi này, có việc gì thì sai người nói với ta." – Sau đó nàng nhìn lão giả ở phía sau: "Không biết xưng hô với ngài như thế nào?"
"Lão phu họ Trần."
"Về sau ta gọi ngài là Trần gia gia có được không?"
"Ai u, vậy lão phu mặt dày nhận cái danh gia gia này của ngươi." – Trần lão thật sự rất thích Tần Ly.
"Trần gia gia, vậy hai người nghỉ đi, ta đi trước."
Minh Dạ chặn đường đi của nàng, nói: "Nữ nhân, ngươi đón tiếp chúng ta như vậy sao?"
"Bằng không thì như thế nào?" – Tần Ly vốn đã nhấc chân, không thể không cúi xuống xem có đạp phải chân ai kia không.
"Nữ nhân, ngươi thật đặc biệt." – Minh Dạ nhướng mày, cười nhẹ, xoay người đi vào viện.
Trần lão mỉm cười nhìn Tần Ly một cái, vuốt râu đi theo Minh Dạ. Hắn giống thiếu chủ, đều cảm thấy nha đầu này đặc biệt. Binh thường, nữ hài tử nào thấy thiếu chủ nhà hắn đều liều mạng lấy lòng, nha đầu này lại bày ra bộ dạng không cho là đúng, nhưng đồng thời cũng cực kì phòng bị.
Tần Ly trợn trừng mắt, tâm tình bất định , ánh mắt nàng nhìn Minh Dạ như đang nhìn một quái nhân.
Nàng mặc kệ, cất bước đi về phòng mình, kết quả đi được nửa đường thì gặp Tần Dịch Dương đang vội vàng đi tới phòng nàng.
"Ly nhi, con không sao chứ? Cha nghe nói con với bọn Nguyệt nha đầu đụng phải người của Nguyễn gia?" – Tần Dịch Dương lôi kéo Tần Ly nhìn trái nhìn phải, thấy nàng không bị thương mới yên tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!