Chương 1: Đột Nhiên Xuyên Không

Tại cổ võ thế gia – Tần gia, Tần Ly đang cầm một quả cầu cổ quái trong tay, nàng quan sát nó không chớp mắt. Vật thể này không được làm từ bạc hay vàng, mà nó được cấu tạo bằng một loại tài liệu kỳ dị nào đó chưa từng được thấy qua. Trên mặt khắc những hoa văn phức tạp, có điểm giống hình xăm, dáng vẻ cổ xưa nhưng tinh xảo vô cùng, xinh đẹp dị thường.

Đang muốn vật thể đưa lại gần nhìn kỹ hơn một chút, thì bỗng nhiên, ánh sáng đỏ thật chói mắt phát ra từ quả cầu, Tần Ly chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức.

________________________Phân Cách Tuyến_____________________________

Nguyệt Diệu hoàng triều – lịch Thiên Nguyên – năm thứ mười

Mây đen kéo dài tận chân trời, không khí ẩm thấp nhanh chóng ám vào làn da của mọi người. Trời không còn bóng dáng của gió, mặc dù gió có đi qua, nhưng cũng nhẹ đến mức khó có thể cảm nhận được.

Trên đường Phú Dương thuộc Nguyên thành, đâu đâu cũng tràn ngập một cảnh tượng người người vội vàng đến rồi đi, chẳng có mấy ai nguyện ý dừng chân lưu lại đâu đó một chút.

Ở một góc khuất bên đường, một vài nam hài Nguyễn gia lấy Nguyễn Kiến Nhân đứng đầu đang vây quanh một nữ hài gầy yếu, không ngừng đấm đá chửi rủa. Nữ hài té trên mặt đất, cuộn mình lại, thân thể không ngừng run rẩy.

Cái đầu thú nhỏ màu trắng ở trong lòng nàng cố gắng ngoi lên cắn người, nhưng nó lại bị nàng ôm gắt gao. Gương mặt nhỏ nhắn của nàng ngày càng tái nhợt, đầu cùng thân thể đầy những vết thương lớn nhỏ đang không ngừng chảy máu. Cho dù đau đớn thống khổ, nàng vẫn quật cường cắn môi không để cho mình phát ra một chút âm thanh.

"Tiện phôi tử nhà ngươi, Tô tiểu thư coi trọng huyền linh thú này là phúc khí của ngươi, chỉ bằng ngươi mà cũng dám từ chối sao?" – Nguyễn Kiến Nhân hung hăng phi một ngụm, trong mắt càng hiện rõ sự tàn nhẫn: "Đánh, đánh mạnh vào cho ta, người Tần gia sinh ra đã ti tiện!"

Vài cái nam hài này đều đã đạt đến võ giả sơ kì, so với người lớn bình thường, khí lực tự nhiên mạnh hơn rất nhiều, chỉ một lát sau, nữ hài trên mặt đất đã muốn hít thở không thông.

Ở ngoài vòng tròn, một nữ hài khác mặc một thân y phục hoa lệ đầy quý khí, luôn dùng cặp mắt lạnh quan sát động tác của đám nam hài, đầu ngẩng cao đầy ngạo mạn.

Thẳng cho đến khi nữ hài trên mặt đất không còn nhúc nhích, nàng mới thong thả chậm rãi nhấc chân đến bên người Nguyễn Kiến Nhân, mặt lại đầy vẻ chán ghét, nói: " Tốt, tốt, ả quỷ này bẩm sinh đã làm cho người ta phiền chán, đừng để tiện nha đầu này làm bẩn mắt ta. Đem vật nhỏ này lấy ra, trở về tẩy rửa sạch sẽ rồi đưa lại cho ta."

Ngay lúc bọn họ tăng quyền cước, không ai chú ý tới nữ hài trên mặt đất đã lấy vòng cổ huyền giới ra, trên mặt của vòng cổ lập tức dính đầy máu tươi của nữ hài, đột nhiên "ong ong" lay động.

Mấy nam hài nghe nàng ta phân phó, lập tức muốn động thủ đem huyền linh thú ra khỏi lòng của nữ hài, không thể ai có thể tưởng tượng được người đã không còn hơi thở lại đột nhiên mở mắt. Đôi mắt xinh đẹp lóe lên một tia nguy hiểm bắn thẳng vào tim của bọn họ. Ngay sau đó, hơi thở vốn yếu ớt đột nhiên trở nên khủng bố kinh người, so với thời tiết oi bức ngoài kia lại càng khiến bọn họ khó thở hơn.

Đáng sợ nhất không phải là người đã chết đột nhiên có năng lực thở, mà là nụ cười yếu ớt nàng bày ra trên miệng kia. Rõ ràng là cười nhưng so với ác quỷ địa ngục lại càng đáng sợ.

Nguyễn Kiến Nhân cùng vài cái nam hài Nguyễn gia chứng kiến một màn như thế, cả người đều run rẩy, ngã ngồi trên mặt đất. Nữ hài váy tím cả người căng thẳng, cắn môi đứng đó.

Ý thức dần khôi phục, Tần Ly liền cảm giác cả người đau đớn giống như bị hủy đi, nàng thử hoạt động một chút thì cơn đau lan tỏa tận xương khiến nàng không nhịn được mà hít một ngụm khí lạnh.

Ngẫm lại bản thân đang nghiên cứu một quả cầu Huyền Giới kì dị, đột nhiên, ánh sáng đỏ chợt lóe, nàng liền mất đi ý thức. Tại sao khi tỉnh lại, lại mang một thân trọng thương? Chẳng lẽ ai đó lợi dụng nàng mất ý thức ám toán nàng? Là ai dám làm vậy? Vừa muốn quan sát tình huống một chút, trong đầu nàng lại "Ông" một tiếng, vô số đoạn kí ức ngắn dũng mãnh chui vào đầu nàng.

Đây là xảy ra chuyện gì? Nguyên thành Tần gia? Một nữ hài chín tuổi cùng tên Tần Ly? Gia gia uy nghiêm và phụ thân từ ái? Nàng là đệ tử Tần gia thường xuyên bị Nguyễn gia khi dễ? ... Hình ảnh xuất hiện cuối cùng là một nữ hài vào rừng rậm đầy hoa rơi nhặt được một huyền linh ấu thú, sau đó ấu thú bị kinh thành Tô gia Tô Uyển Nhi (đang du ngoạn) coi trọng. Nàng không muốn giao ấu thú ra, chỉ có thể chịu đựng đau đớn.

Lúc này Tần Ly mới ý thức được tình huống không đúng, hình như ...

"Không sai, năng lực phản xạ thực sự rất mạnh" – một thanh âm lười nhác vang lên trong đầu Tần Ly.

"Nếu ta đoán không sai, hết thảy mọi chuyện là do một tay ngươi dở trò quỷ!" – Ngữ khí của nàng khẳng định chắc nịch.

"Này cũng không nên trách nhân gia, tất cả là do máu của tiểu nha đầu kia đã gọi ngươi tới. Nhân gia cũng không ngờ tới chấp niệm của tiểu nha đầu đó lại nhiều như vậy, thế mà có thể giải khai phong ấn giam cầm nhân gia." – Thanh âm kia nghe thật vô tội, nhưng nàng nghe thế nào cũng hàm chứa ý tứ vui sướng khi người gặp họa.

"Ha ha, nói như vậy là có ý tình cảnh hiện tại của ta một chút cũng không can hệ gì tới ngươi?" – Tần Ly mặc dù đang cười nhưng lại làm cho người ta phát run.

"Ách, cùng lắm thì nhân gia cho ngươi mượn lực lượng giải quyết bọn họ, vậy là được rồi?" – Thanh âm mang ý tứ lấy lòng.

Hai người – ngươi một lời, ta mấy chữ – hết thảy đều dùng ý niệm nói chuyện , bất quá, cuộc nói chuyện chỉ diễn ra trong một cái chớp mắt mà thôi.

Nguyễn Kiến Nhân ngã ngồi ở đó, nuốt xuống một ngụm nước bọt, nói: "Ngươi… Ngươi là người hay quỷ?"

"Ngươi nói thử xem ?" – Tần Ly phát ra âm thanh non nớt khàn khàn nhưng giọng điệu lại lạnh nhạt tự nhiên, nụ cười đạm mạt yếu ớt vẫn như cũ ngự trị bên môi.

Ngay khi cái thanh âm kia biến mất khỏi đầu nhỏ, Tần Ly liền không còn cảm thấy đau đớn, một cỗ lực lượng đang không ngừng bành trướng trong cơ thể nhỏ yếu, xung quanh thân thể đột nhiên được bao phủ bỏi một lớp ánh sáng đỏ thật quỷ dị lại như ẩn như hiện, màu đỏ đậm dần, tỏa ra bốn phía.

Nàng đứng dậy, thoát khỏi mặt đất, xương cốt kêu "răng rắc", nhưng không hề gây trở ngại cho động tác của nàng, mà ngược lại càng khiến nàng cảm thấy thoải mái. Lúc này, người nàng đầy máu tươi, thân hình tàn tạ, huyền linh ấu thú màu trắng ở trong lòng nàng cũng nhiễm màu máu của nàng, nhìn qua khiến người ta không khỏi hiểu nhầm nó cũng mang một thân máu chảy đầm đìa. Động tác của nàng một loạt nhìn thong thả dị thường, bước đi thong dong, thuận tiện, nàng chữa những chỗ bị trật khớp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!