Trong căn nhà tối, bóng đèn chập chờn.
Thôi Trọng Yến cầm một mảnh khăn lụa sạch ấn lên vành tai Lý Nghê Thường đang rỉ máu, cầm máu cho nàng.
Bên ngoài căn phòng, từ hướng sảnh tiếp khách thỉnh thoảng lại bay đến vài tiếng nói đứt quãng của Thôi Giao đang đối phó với Thôi Hủ, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng bên tai.
Thôi Trọng Yến lặng lẽ ấn một lúc rồi nhẹ nhàng gỡ miếng khăn lụa dính máu ra, soi dưới ánh lửa của chiếc đèn dầu bên cạnh, nhìn vết thương trên mặt và tai nàng. Máu rỉ đã ngừng. May mắn là vết dao vừa rồi chỉ sượt mũi dao qua, chỉ để lại một vết thương không sâu gần d** tai nàng, nhìn qua, nó giống một đường chỉ đỏ mảnh mai vẽ trên da.
Hắn lại lấy một chút thuốc mỡ từ lọ thuốc, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng bôi lên vết thương, rồi bế Lý Nghê Thường đang bị trói ngược hai tay ra sau lên đặt lên giường, lại trói cả hai chân nàng lại, cuối cùng, đắp chăn cho nàng.
Sau khi làm xong mọi việc, hắn nhìn Lý Nghê Thường đang bị trói tay chân, chỉ có thể nằm trên gối mở to mắt nhìn chằm chằm vào mình, nói:
– Thế tử đã đến, mục đích của hắn là gì công chúa hẳn đã rõ. Ta nghĩ công chúa không đến mức muốn bị hắn đưa đi chứ.
– Còn về việc ta đối xử với công chúa như thế này…
Hắn khựng lại một chút.
– Ta nói thẳng, lần này ta không có lý do để giúp Bùi gia nữa, chỉ có thể làm khổ công chúa trước, tránh công chúa làm ra chuyện không nên làm. Giờ ta sẽ đi đuổi người đã, đợi ta quay lại sẽ cởi trói cho công chúa sau.
Nói xong, hắn mở cửa bước ra, dặn dò người bên ngoài canh gác, rồi đi về phía tiền sảnh.
Trong sảnh, Thôi Giao đang đối phó với Thôi Hủ xông thẳng vào, nói mình đã đi thông báo mấy lần rồi, thế nhưng tối nay Hữu tướng quân uống hơi nhiều, chắc là ngủ sâu một chút, xin gã chờ thêm lát nữa.
Thôi Hủ bụi bặm phong trần đi suốt đêm tới đây, chờ đến khi trà cũng nguội lạnh mà vẫn không thấy người đâu, gã không thể kiềm chế được nữa:
– Hắn ta đang làm cái quái gì thế? Chẳng lẽ… hắn đã làm chuyện gì không đứng đắn nên không dám ra gặp ta?
Thôi Giao lại cúi người xin lỗi:
– Thế tử hiểu lầm rồi! Thật sự là Hữu tướng quân say rồi…
– Ta sẽ tự đi mời hắn!
Thôi Hủ cắt ngang đứng phắt dậy, đang định bước đi thì ngoài cửa vang lên tiếng giày ủng chạm đất, gã ngước mắt nhìn, thấy Thôi Trọng Yến đã bước vào, liền đánh giá hắn một cái, hừ lạnh nói:
– Hữu tướng quân lớn mặt thật. Ta còn tưởng đi lên phía Bắc một chuyến, ta sẽ vô phúc được gặp mặt Hữu tướng quân nữa chứ.
Thôi Trọng Yến hành lễ như thường lệ, mỉm cười nói:
– Thế tử nói quá lời rồi, tối nay quả thật ta có uống thêm vài chén, không thể đón từ xa, xin Thế tử thứ tội.
Nói rồi nhìn sang Thôi Giao dặn dò:
– Thế tử không quản khó nhọc đường sá xa xôi đến tiếp ứng chúng ta, ngươi còn không bảo người chuẩn bị tiệc để tẩy trần cho Thế tử!
Thôi Giao vâng lời, nhưng bị Thôi Hủ thiếu kiên nhẫn cắt ngang.
– Không cần đâu! Ta hỏi ngươi, công chúa đâu? Mau dẫn cô ấy đến đây mau!
Thôi Hủ hỏi xong, thấy Thôi Trọng Yến im lặng hồi lâu không đáp lời, bắt đầu bồn chồn:
– Sao ngươi không trả lời? Cô ấy đâu? Mau gọi cô ấy đến! Ta muốn gặp cô ấy!
Thôi Trọng Yến nói:
– Công chúa hiện không ở chỗ ta.
Thôi Hủ sững sờ:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!