Chương 34: (Vô Đề)

Mọi người nhìn nhau.

Không đợi Bùi Thế Anh và Bạch thị mở lời, Bùi Trung Thứ đã bước nhanh vào trong Từ đường.

– Hổ Đồng! Con quỳ trước tổ tông ở đây làm gì? Mau đứng dậy đi! Chúng ta vừa mới nói chuyện của con xong! Con đã bắt được vị công chúa kia chưa? Người đâu?

– Nhị thúc, con đã tạm thời đón công chúa về rồi, nhưng… e rằng con không thể giao người cho thúc ạ.

Hắn quay mặt lại, khó nhọc nói với Bùi Trung Thứ.

Bùi Trung Thứ kinh ngạc một chút, lập tức cúi xuống túm lấy cánh tay hắn, muốn kéo hắn đứng lên.

– Con mau đứng dậy cho ta!

– Việc này có liên quan gì đến con đâu! Vừa rồi mọi người đều nói rõ ràng rồi, con không có lỗi, hoàn toàn là do gian tặc Thanh Châu hại! Còn về vị công chúa kia, cha cô ta vốn đã không phải kẻ tốt đẹp gì, nay đã bắt về rồi, chúng ta cũng không làm khó một cô gái làm gì mà chỉ là xét tội theo sự việc thôi. Thù mới hận cũ tính gộp lại, giết đi, để mọi người hạ hỏa, coi như chuyện đã qua. Sau đó chúng ta bàn bạc kỹ lưỡng, cùng đi san bằng Thanh Châu, hòng rửa sạch nỗi nhục này!

Bùi Thế Du lại quỳ cứng, hai đầu gối như bị đóng đinh xuống đất, không hề nhúc nhích chút nào:

– Đa tạ nhị thúc đã bênh vực con, nhưng những việc Thế Du đã làm có thể giấu được nhị thúc, làm sao giấu được ánh mắt của tổ tông ạ?

Nói xong, hắn khấu đầu về phía bài vị tổ tiên phía trước. Sau đó, hắn quay mặt nhìn về phía mọi người lúc này cũng đã lần lượt bước vào, nói:

– Thưa Thúc tổ, a huynh, a tẩu! Thế Du đến đây hôm nay là để thỉnh tội ạ!

Mọi người lại nhìn nhau. Trong mắt Bùi Trung Thứ lóe lên một tia giận dữ, định mở lời lần nữa, nhưng bị Bùi Thế Du chặn lại.

– Họa lớn lần này không liên quan đến a huynh con, còn đối với vị công chúa kia…

– Cũng hoàn toàn không liên quan đến ạ!

Hắn nói từng câu từng chữ một.

Bùi Thế Anh phản ứng lại, bước chân hơi nhúc nhích, định tiến lên ngăn đệ đệ nói tiếp, nhưng lại nghe thấy Bùi Thế Du đã tiếp lời:

– A huynh cũng chưa từng nửa câu hứa hôn với Thôi Côn, càng không hề ra lệnh cho con đi liên hôn. Lúc con đến đó, con gái Thôi Côn đột nhiên bệnh nặng, nhà họ Thôi liền đổi thành công chúa thay thế. Khi ấy con hoàn toàn có thể từ chối, thế nhưng con lại không làm, bởi thế đã trúng gian kế của Thôi Côn…

Hắn ngẩng mặt lên, đối diện với những ánh mắt đang chiếu thẳng vào hắn từ mọi phía.

– Cô ấy hoàn toàn không biết gì về âm mưu của Thôi Côn và Trưởng công chúa! Không những vậy, cô ấy còn không có ý định gả cho con nữa. Cô ấy đã có người trong lòng, đã có người để gửi gắm cả đời, là do con thấy sắc nảy lòng tham, bất chấp tất cả mà cưỡng ép cưới cô ấy về!

– Phụ hoàng cô ấy tất nhiên tội không thể tha, có chết cũng chưa hết tội, nhưng nào có liên quan gì đến cô ấy? Thuở nhỏ cô ấy lưu lạc khắp nơi, mạng sống cũng được cô mẫu cứu. Trưởng Công chúa lại nuôi cô ấy lớn, dùng đại ân áp chế, rồi lấy danh nghĩa liên hôn ép cô ấy gả cho con, cô ấy làm sao có thể phản kháng? Cô ấy chỉ nghĩ là thay thế con gái họ Thôi kết hôn mà thôi, làm sao biết được âm mưu hiểm độc phía sau của cô mẫu và Thôi Côn?

Vừa rồi nhị thúc nói muốn giết cô ấy để bình ổn lòng dân, nhưng cô ấy có tội gì ạ?

– Tội lỗi duy nhất của cô ấy, chẳng qua là bị con nhìn trúng mà thôi!

Mọi người trong Từ đường đều mở to mắt kinh ngạc, không thể nói được câu nào.

– Chuyện này, từ đầu đến cuối người có tội là một mình Bùi Thế Du con! Là do con sắc dục hun đúc, tà dâm cuồng loạn, nên mới mắc phải độc kế của gian nhân, hại người hại mình, dẫn đến tai họa lớn này!

– Đại tội đã gây ra, dù con có dập đầu tạ tội đến mức nào thì vẫn có lỗi với những người đã chết oan. Con càng không còn mặt mũi nào bước vào Tổ đường để nhìn mặt tổ tông nữa. Người đáng chết là con! Con vốn nên tự kết liễu, nhưng mối thù này chưa trả, Thôi tặc chưa chết, con thực sự không cam lòng, càng không muốn dễ dàng tìm cái chết. Cho nên con mặt dày đến đây, khẩn cầu các vị tiên tổ cho con được sống tạm thêm một thời gian nữa.

Đợi con quét sạch gian ác, rửa nhục báo thù, đến lúc đó, con chết cũng chưa muộn!

– Tuy nhiên, con cũng biết, tội lỗi của con lần này cực kỳ nặng nề, nên con cam nguyện cởi áo chịu phạt, cầu xin được dùng gia pháp để trừng trị, mong rằng có thể tạm thời được tổ tông và linh hồn những người chết oan tha thứ, để xoa dịu lòng dân!

Nói xong, hắn tháo tung y phục, để trần nửa thân trên, rồi cầm lấy roi hành hình dưới đất, hai tay nâng lên giơ cao quá đầu, lặng lẽ chờ chịu hình phạt.

Trong Từ đường im lặng như tờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!