Nói tiếp, cặp vợ chồng già trông nhà ở đây đột nhiên bị tiếng động lớn làm cho kinh hãi. Ban đầu họ tưởng là giặc cướp hay thảo khấu nào đó công khai xông vào tổ trạch Bùi gia để cướp bóc. Khi ra ngoài, họ mới thấy đó là Bùi Thế Du, tiểu lang quân nhà mình. Tuy nhiên, chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, họ lại nhận ra hắn khác hẳn ngày thường, bộ dạng máu me hung thần ác sát, không khỏi kinh hoàng, vội vàng tiến lên bái kiến.
Cặp vợ chồng già trông nhà là người cũ của Bùi gia. Bùi Thế Du cố gắng đè nén ngọn lửa giận vô danh cuồn cuộn trong lòng suốt chặng đường, hỏi mấy ngày nay trong nhà có người lạ nào đến không.
Cặp vợ chồng già lắc đầu:
– Sau khi Quân hầu và Thiếu chủ đi, mấy ngày nay không có ai đến nữa.
Khu nhà cũ rộng lớn, nhiều phòng, làm sao cặp vợ chồng già này có thể đi khắp nơi mỗi ngày được.
– Mấy ngày nay trong nhà bếp có thiếu đồ vật gì không? – Hắn lại hỏi.
Bà cụ định lắc đầu, nhưng nghĩ một lát, đáp:
– Để lão thân đi xem lại một chút.
Nói rồi bà đi vào nhà bếp, một lát sau đi ra, cũng lắc đầu:
– Lão thân đã xem rồi, không thiếu gì cả!
Bùi Thế Du nhìn về phía trước. Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, tổ trạch tường liền mái tiếp, tối đen như mực, nhìn qua quả thật yên tĩnh, không có chút gì khác thường. Tuy nhiên, so với cặp vợ chồng già tai nghễnh mắt hoa này, hắn thà tin vào trực giác và phán đoán của mình hơn.
Hắn đang định ra lệnh khám xét nhà, thì lúc này, phía sau truyền đến tiếng bước chân. Mấy tên Hổ Bí vâng lệnh hắn đi tìm kiếm bên ngoài đang đẩy một người bị thương chảy máu đi vào.
Diêu Tư An lĩnh đội bẩm báo bẩm báo rằng người này bị phát hiện ở bãi đất hoang phía tây thôn. Đối phương vốn đang vội vã đi về hướng này, nhưng vừa chạm mặt họ từ xa dưới ánh trăng thì lập tức dừng bước, xoay người định bỏ đi, hành tung vô cùng khả nghi. Hắn sao có thể để đối phương dễ dàng thoát đi, lập tức đuổi theo. Quả nhiên, mặc dù trang phục giống như dân làng gần đó, nhưng thực chất là một võ nhân có võ nghệ không tồi. Không chỉ vậy, trên người còn giấu ám tiễn, bắn bị thương một đồng đội.
Sau một hồi vật lộn, bọn họ đã bắt được người và lập tức đưa về.
Diêu Tư An bẩm báo xong, đá mạnh vào khoeo chân người đó, giận dữ quát: – Quỳ xuống!
Người đó lập tức đáp lời rồi phịch một tiếng quỳ sập xuống đất.
Diêu Tư An Diêu Tư A lại ném sang một bọc hành lý. Bên trong lăn ra một miếng thịt ướp muối, mấy cái bánh nướng, chỉ vào nói:
– Lúc bị bắt, hắn đang mang theo số lương khô này! Ta hỏi lai lịch của hắn, có phải binh lính Thanh Châu không, có cướp bóc hay giấu công chúa đi không, hắn sống chết không chịu nhận!
Người đó dường như đã quyết tâm chịu chết, dù bị buộc quỳ trên đất, ngực vẫn thẳng tắp. Gã nhắm chặt hai mắt, vẻ mặt sẵn sàng chịu chết.
Trên gương mặt đầy máu khô của Bùi Thế Du không lộ ra chút biểu cảm nào. Hắn hơi nheo mắt, rút ra một thanh chủy thủ từ trên người ra, ra hiệu cho Diêu Tư An nâng cánh tay của người đó lên.
Diêu Tư An nghe lời làm theo.
Người đó mở mắt, nhìn thấy người thanh niên đối diện đang cầm một thanh chủy thủ ánh lên ánh sáng lạnh lẽo, mặt âm u bước về phía mình, biết là có chuyện chẳng lành liền lập tức vùng vẫy kịch liệt. Nhưng bị Diêu Tư An và mấy thủ hạ giữ chặt trên mặt đất, không thể nhúc nhích.
Kèm theo một tiếng kêu thảm thiết xé lòng, một tiếng "phập" trầm đục, một bàn tay đã đứt lìa khỏi cổ tay, rơi xuống đất. Máu tươi không ngừng tuôn ra từ cánh tay cụt, chỉ chốc lát đã nhuộm đỏ một khoảng đất gần đó.
Người đó nắm chặt cổ tay đang phun máu của mình, lăn lộn trên đất. Bùi Thế Du từ từ ngồi xổm xuống trước mặt gã, nghiêng đầu nhìn một lát như đang thưởng thức, rồi dùng lưỡi chủy thủ vừa dính máu ấn lên một bên mặt của gã, ngăn cản sự vùng vẫy. Sau đó, mỉm cười nói:
– Khi ta bốn tuổi, a huynh ta dạy ta nhận mặt chữ đầu tiên, ngươi biết là chữ gì không? Chính là chữ "Võ".
– Võ giả, chỉ can đao — kẻ học võ là để dừng đao. Binh pháp thượng đẳng không thể thiếu Đức, phải lấy ngừng chiến làm Đức. Lời này ta khắc ghi trong lòng. Nhưng, chính các ngươi đã phá vỡ quy tắc! Lần này con em nhà họ Bùi chết bao nhiêu người, sau này, ta muốn các ngươi đền gấp đôi, gấp mười lần! Còn nữa!
– Ta không nhân từ như a huynh ta đâu. Ngươi nhất quyết không nói, ta sẽ chặt nốt bàn tay kia của ngươi. À, ta thấy sống mũi ngươi trông cũng không tệ, cắt xuống chắc rất thú vị. Hay ngươi tự chọn đi, ta chặt nốt bàn tay kia trước, hay là cắt mũi ngươi trước…
Vừa nói, lưỡi dao găm sắc lạnh trong tay hắn liền từ từ di chuyển dọc theo khuôn mặt của người nằm dưới đất, hướng về phía sống mũi gã.
Người này chính là thủ hạ của Thôi Giao. Sau khi truyền tin lúc chạng vạng, gã lén kiếm thêm lương khô ở bên ngoài rồi vội vã quay trở lại, không ngờ vừa về tới liền đụng phải nhóm Diêu Tư An. Gã sao chịu khoanh tay chịu chết, sau một trận giằng co liều chết, cuối cùng vẫn bị chế ngự và bị áp giải đến đây.
Hữu tướng quân Thôi Trọng Yến xưa nay luôn hậu đãi thuộc hạ, còn chu cấp hậu hĩnh cho gia đình họ, nên gã trung thành với Thôi Trọng Yến tận xương tủy, tự xem mình là tử sĩ. Vừa rồi thất thủ bị bắt, gã đã hạ quyết tâm, dù có bị tra tấn tàn khốc thế nào cũng sẽ không hé nửa lời, cùng lắm là chết mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!