Bùi Thế Du mấy ngày nay uể oải, chẳng có hứng thú làm bất cứ việc gì.
Cùng với việc sinh nhật Tề vương đến gần, trong dịch quán dạo này ngày nào cũng có khách khứa từ khắp nơi đổ về. Ngoài các tướng lĩnh và quan viên thuộc quyền Tề vương, các phương bá như Tiết độ sứ Giang Lăng trấn thủ sơn Nam đạo, Tiết độ sứ Trấn Nam Hoài Nam, Thứ sử Lư Châu… cũng lần lượt kéo đến. Những người này đóng ở phương Nam, thực lực bản thân cũng có hạn, cơ bản không có khả năng bành trướng, trước đây phần lớn chỉ đứng ngoài quan sát Trung Nguyên mà thôi.
Trận chiến Đồng Quan làm chấn động cả thiên hạ. Mọi người lo lắng sự biến động của cục diện phương Bắc có thể sẽ ảnh hưởng đến bản thân trong tương lai, vừa hay nhân dịp gặp mặt này mà dò xét tin tức, để xem xét thời thế, định ra sách lược sau này.
Người nhiều lên, khó tránh khỏi ồn ào. Những người kia biết được Nhị lang quân Bùi gia Hà Tây lần này cũng đại diện Quân hầu đến chúc thọ Tề vương, làm sao có thể thờ ơ, hoặc là đến bái phỏng, hoặc là mời rượu. Bùi Thế Du không chịu nổi phiền nhiễu, nếu không phải đợi qua ngày sinh nhật mới được rời đi sẽ quá thất lễ, e rằng hắn đã sớm bỏ chạy về quê rồi.
Lúc này vừa rời khỏi phủ Điền gia, trong lòng nghĩ về việc trở về lại phải ứng phó giao thiệp, cảnh tuyết ngoài thành Thanh Châu chắc vẫn còn rất đẹp, chi bằng trốn đi thanh tịnh nửa ngày. Nào ngờ hắn lại bị Bùi Tăng kéo lại nói chuyện. Hắn tưởng ông lại thay mình nhận lời mấy buổi tiệc tùng khó thoái thác gì đó, tức tối đến mức suýt trở mặt.
Bùi Tăng nói:
– Lang quân, ngài có biết Điền tướng quân vừa nói với ta chuyện gì không?
Thấy thiếu chủ mặt không biểu cảm, không tiếp lời, đành phải tự mình nói tiếp:
– Bệnh tình Thôi tiểu nương tử không nhẹ, hiện tại dưỡng bệnh là quan trọng nhất, e là không thể liên hôn được nữa. Tề vương muốn tìm mối duyên khác cho lang quân—
Bùi Thế Du kéo dây cương lại, thân hình xoay nhẹ, đã nhảy lên lưng ngựa, không ngoảnh đầu, lập tức thúc ngựa rời đi.
– Nếu A Bá không từ chối được ý tốt của Tề vương, về nhà không sợ Vĩnh An bá nương cầm dao chém ngài, thì cháu lại có một kế hay, chi bằng để chính A Bá đi cưới đi, hoàn thành chuyện liên hôn giữa hai nhà, thế là trọn vẹn!
Nói xong cười lớn, thúc ngựa bỏ Bùi Tăng lại phía sau.
Bùi Tăng đứng khựng lại một bước, khẽ "ôi" một tiếng, đuổi theo:
– Thiếu chủ đừng lấy ta ra đùa cợt nữa! Nghe ta nói hết đã! Cô gái đó không phải người khác, mà chính là người mà mấy hôm trước cháu đã cứu về ở Thiên Sinh Thành đấy!
Tiếng cười giữa gió kia bỗng dưng im bặt. Thiếu chủ tuy không quay đầu lại, nhưng ít nhất cũng đã dừng lại.
Bùi Tăng vội vàng đuổi đến gần, trước tiên nắm lấy dây cương không cho hắn đi, lúc này mới nói tiếp:
– Không chỉ có thế đâu, cháu có biết không, thân phận cô gái đó không hề tầm thường, chính là Chước Xuân công chúa của Mạt Đế tiền triều đó!
Nói xong, thấy thiếu chủ vẫn ngồi trên ngựa như vậy, bóng lưng bất động, cho rằng hắn không biết lai lịch của công chúa, lại giải thích cặn kẽ những lời kia cho hắn. Cuối cùng khẽ giọng nói:
– Chắc là Tề vương đang nóng lòng muốn liên hôn, mới nghĩ ra cách này. Trước khi xuất phát lần này, Quân hầu đã đặc biệt dặn dò, đến đây, mọi việc đều làm theo ý muốn của thiếu chủ. Nhưng mà người ta đã là công chúa tiền triều, chuyện này không còn tầm thường nữa. Thế nên ta làm sao dám tự quyết, phải để thiếu chủ biết trước.
Hai vai Bùi Thế Du khẽ động đậy, cuối cùng từ từ quay mặt lại, nhìn về phía Tề vương phủ phía sau mình.
Trước đó Bùi Tăng đã nghi ngờ hắn có hảo cảm với vị nữ lang kia, vốn còn tưởng lần này thiếu chủ vô tình lại hóa hữu ý, có thể cưới được người trong lòng, trong lòng còn thầm mừng cho hắn mấy ngày, cuối cùng lại là nhầm lẫn mừng hụt một trận uổng công.
Hơn nữa, Bùi Tăng cũng nhìn ra, thiếu chủ gần đây làm việc gì cũng không có hứng thú, cứ tóm được chút chuyện không hay là lại nổi nóng vô cớ, khiến Vĩnh An còn phải oán trách mấy lần ở sau lưng. Ông nghĩ đến chắc hẳn có liên quan đến chuyện này, còn đang tiếc nuối cho hắn, ai ngờ, chuyện lại đột nhiên rẽ sang hướng tươi sáng.
Thế nhưng lúc này, thấy hắn nghe được tin này mà thần sắc kỳ lạ, hồi lâu vẫn không nói một lời, Bùi Tăng lại thoáng do dự, không đoán rõ rốt cuộc hắn có ý nghĩ gì, chờ một lát, liền nói:
– Không biết ý của lang quân thế nào? Nếu có thể cân nhắc, ta sẽ cho người phi ngựa nhanh chóng đưa tin cho Quân hầu, để xem Quân hầu quyết định ra sao?
Đối phương là công chúa tiền triều, thân phận đặc biệt, hoàn toàn khác với con gái Thôi gia. Chuyện này, dù thiếu chủ có đồng ý thì cũng vẫn cần phải báo cho Quân hầu biết trước, để Quân hầu định đoạt cuối cùng. Về điểm này, Bùi Tăng quá hiểu rõ.
Bùi Thế Du lúc này mới như bừng tỉnh, nhanh chóng lắc đầu. Ngay lúc Bùi Tăng tưởng hắn từ chối chuyện này, lại thấy hắn dừng lại một chút:
– Không vội. Chuyện này tạm thời đừng để A huynh của cháu biết. Để cháu nghĩ lại đã.
– Mấy người không ai được đi theo!
Nói lại câu này, hắn thúc ngựa bỏ đi.
Bùi Tăng nhìn bóng lưng thiếu chủ biến mất trong chốc lát, đành phải dẫn tùy tùng quay về trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!