Đợi tiếng bước chân của Bùi Tăng đi xa, Điền Kính vừa nãy ẩn mình sau cánh cửa ngăn mới xuất hiện.
Ông ta đến từ sáng sớm là vì nghe tin đêm qua Thôi Huệ Nương đột ngột mắc bệnh hiểm nghèo, trong lòng có chút bất an, vừa mới gặp mặt chưa nói được hai câu thì Bùi Tăng đã đến, nên ông ta đành phải tạm tránh mặt. Lúc này trước mặt không còn ai khác, ông ta không kìm được sự lo lắng, lại hỏi thăm tình hình của cháu gái.
– Rốt cuộc là sao vậy huynh? Sao tự nhiên nó lại đột mắc bệnh hiểm nghèo?
Thôi Huệ Nương là một mắt xích quan trọng trong kế hoạch đêm qua, nếu nàng có sơ suất, toàn bộ sự việc sẽ không thể thực hiện được.
Tề Vương sầm mặt xuống, kể sơ qua về sự cố đêm qua, lướt qua đoạn mật thất, chỉ nói Huệ Nương vừa khéo trốn ở gần đó, sự việc đã bị nàng biết.
Máu trong lòng Điền Kính lập tức lạnh toát. Cháu gái vốn nhút nhát yếu đuối, kế hoạch đã bị nàng biết, dù nàng chịu nghe theo sắp xếp của Tề Vương lên đường, nhưng lỡ trên đường hay trong lễ cưới nó có biểu lộ bất thường, dù là nhỏ nhất thì cũng là nguy cơ cực lớn. Người nhà họ Bùi lại không phải tầm thường, nếu có bất kỳ nghi ngờ nào, hậu quả có thể tưởng tượng được.
– Chuyện này… chuyện này phải làm sao đây…
Một lát sau, Điền Kính lẩm bẩm. Bỏ cuộc ngay lúc này thì quá đỗi không cam lòng. Mà tiếp tục thực hiện, rủi ro lại quá lớn.
Tề Vương không nói gì, chỉ chuyển sang chủ đề khác:
– Ta hỏi đệ, lời hứa của Tôn Vinh liệu có thể tin được mấy phần?
Điền Kính biết ông hỏi về Từ Châu và Túc Châu, cố gắng trấn tĩnh, đáp:
– Trận Đồng Quan thất bại, lão ta như gãy mất một cánh, nguyên khí đã tổn thương. Hiện tại, e rằng lão ta cũng không dám lật lọng.
Tề Vương chậm rãi nói:
– Đệ đi bảo Thượng Quan Tán truyền lời, nói Tôn Vinh hãy giao Từ Châu và Túc Châu cho ta trước, ta sẽ theo kế hoạch mà làm, trừ bỏ huynh đệ Bùi gia cho hắn.
Điền Kính sửng sốt.
Tôn Vinh để bày tỏ thành ý nói là nhường Đức Châu trước, hai nơi còn lại sẽ giao sau khi sự việc thành công. Giờ Tề Vương lại muốn lão ta giao cả ba nơi trước?
– Chuyện này… Tôn Vinh già đời xảo quyệt, e là sẽ cố kỵ, chắc không chịu buông tay nhanh chóng đâu…
Tề Vương khẽ hừ một tiếng:
– Lão ta không nói, chẳng lẽ ta lại không biết? Lũ man di phương Bắc kia vừa hận vừa sợ nhà họ Bùi, mười phần thì tám chín phần là lão ta đã ngầm giao dịch với man di phương Bắc, giúp họ nhổ cái đinh là nhà họ Bùi đang cắm ở Hà Tây ra, man di phương Bắc sẽ cho lão ta mượn binh mã. Nếu không, lão ta làm sao có thể hào phóng mà mở miệng nhường cả hai nơi đó cho ta được.
Điền Kính bừng tỉnh hiểu ra:
– Đúng rồi! Nhất định là như vậy! Lão tặc này quả nhiên vô sỉ, trong mắt hoàn toàn không có dân chúng Hà Tây! Vẫn là tỷ phu nghĩ được sâu xa. Hiện tại chúng ta mới là hy vọng lớn nhất để lão ta có thể trừ bỏ huynh đệ Bùi gia, chẳng trách lão ta chịu nhường đất. Là lão ta đang muốn cầu cạnh Thanh Châu chúng ta!
Thông suốt được mấu chốt này, Điền Kính thả lỏng không ít.
– Đệ hiểu rồi, lát nữa đệ sẽ đi truyền lời luôn. Sau này, chỉ cần đoạt được Giang Đô và Ngô Việt, Tôn Vinh có muốn lật mặt, chúng ta cũng không sợ. Huống hồ, những man di kia chỉ biết lợi mà không có nghĩa. Lão ta bây giờ có thể sai khiến, sau này chúng ta cũng có thể.
Ông ta vừa dứt lời, lại nhớ đến chuyện cháu gái, niềm hy vọng trong lòng lập tức lại dập tắt. Suy nghĩ một lát, đột nhiên, đầu óc lóe lên:
– Tỷ phu! Đệ có cách rồi! Hôn sự giữa công chúa và thế tử chưa định, sao không tạm hoãn lại nhỉ?
Ông ta nói được một nửa thì dừng lại, nhìn về phía Tề Vương.
Tề Vương trầm ngâm một lát, phẩy phẩy tay.
Điền Kính biết ông vốn mưu kế thâm sâu, những gì mình nghĩ được, ông không thể không nghĩ đến. Sợ lại quấy rầy ông suy tính đại sự, ông ta vội vàng đứng dậy, cung kính nói:
– Mọi việc đều do tỷ phu quyết định. Đệ xin đi làm việc chính trước.
Điền Kính vội vã rút lui, trước mặt không còn ai, Tề Vương hơi cảm thấy mệt mỏi, bèn nới lỏng chiếc đai ngọc quanh eo vốn bó chặt thân thể mình suốt ngày, tựa nghiêng vào bình phong của giường ngồi để ngủ trưa. Ánh mắt ông ta rơi xuống một chiếc quạt tròn bên cạnh. Trên chiếc quạt đó vẽ một bức mỹ nhân đồ. Mỹ nhân trong tranh tựa nghiêng bên cửa sổ lá chuối, mặt xinh đẹp mang vẻ sầu muộn, như đang mong chờ phu quân sớm về, rất rung động lòng người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!