Một con ngựa Ô Truy tựa như tia chớp đen, xé toạc sự tĩnh lặng của chốn làng quê.
Trên lưng ngựa, đôi mắt người thanh niên trẻ tuổi đỏ rực, gương mặt tuấn lãng vặn vẹo như Tu La. Hắn phi nước đại dọc theo con đường mòn giữa ruộng, khiến những người nông dân đang gieo mạ vụ đông đồng loạt thẳng lưng, chống cuốc lo lắng dõi theo.
Vó sắt đi tới đâu, cỏ khô lau sậy bên đường nổ tung tới đó, bùn đất văng tung tóe. Một người một ngựa xông thẳng đến trước cổng Ô Đầu của phủ cũ Bùi gia.
Thanh niên một tay nắm kiếm, nhảy xuống ngựa, sải bước dài vượt qua toàn bộ bậc thềm.
"Rầm——!"
Cánh cổng lớn bị đế ủng đá văng, trục cửa nứt toác, một bên cánh cửa lung lay sắp đổ. Tiếng động cực lớn làm lũ quạ đêm trên những tán cây khô gần đó kinh hãi bay tán loạn.
Hắn vòng qua bức bình phong, sải bước đi vào trong. Phía đối diện, một lão bộc nghe động tĩnh chạy ra, thấy vậy vội vàng nghênh đón:
– Lang quân! Lão gia chủ vừa uống thuốc, đã nằm xuống nghỉ…
Còn chưa nói xong, lão bộc đã bị thanh niên gạt phăng sang một bên. Hắn sải bước thẳng tới trước cửa nơi ở của Bùi Ngỗi, đá văng cánh cửa khép hờ ra bước vào nội thất.
Ánh hoàng hôn mùa đông xuyên qua cửa sổ phía Tây, soi bóng hình gầy guộc của người già. Ông cụ đang ngồi sau án thư, dùng một tấm lụa trắng lau chùi chiếc mũ trụ cũ kỹ, loang lổ. Hoa văn thú diện bằng đồng mạ vàng từ lâu đã bị năm tháng bào mòn đến mờ nhạt, mất đi ánh kim, nhưng vết nứt do mũi tên xuyên thủng ở giữa trán vẫn còn đó, đầy dữ tợn. Lớp lót da bên trong mũ trụ cũng đã khô héo, nứt nẻ, nhưng vẫn có thể nhận ra vài vết bẩn màu nâu sẫm.
Những ngón tay gầy khô của ông đang v**t v* vết đao khắc sâu trên rìa mũ trụ, lặng thinh hồi lâu. Nghe tiếng động, ông mới ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trong đôi mắt đục ngầu của ông lộ ra một tia cười ấm áp đầy tán thưởng:
– Hổ Đồng đấy à! Cháu về sớm thế! Thúc tổ đã nghe về công trạng hiển hách của cháu rồi, đã xin công trước mặt tổ tông cho cháu——
Lời chưa dứt, Bùi Thế Du đã một bước tiến sát trước án thư, nhìn chằm chằm ông, nghiến răng thốt ra từng chữ:
– Tại sao?
– Muội ấy đắc tội gì với ông?
Bùi Ngỗi nhìn hắn một lúc, ý cười trong mắt dần tan biến, hỏi ngược lại:
– Cháu đã biết hết rồi?
Nếu nói trong lòng hắn lúc đầu còn sót lại chút tia hy vọng mong manh, thì lúc này, mọi thứ đã được chứng minh rõ ràng.
Hàm răng Bùi Thế Du nghiến chặt phát ra tiếng "ken két", đường nét quai hàm căng cứng, khóe môi từ từ rỉ ra một vệt đỏ tươi, hắn vậy mà đã cắn nát cả khoang miệng vì căm phẫn.
– Thúc tổ! Nếu hôm nay ông không đưa ra được một lý do khiến cháu tâm phục khẩu phục…
Hắn ngừng lại, cơ bắp trên mặt vì cực độ phẫn nộ mà co giật không kiểm soát, đôi môi trắng bệch run rẩy, cả gương mặt bao phủ một luồng sát khí kinh người.
Bùi Ngỗi nhìn hắn hồi lâu, khẽ thở dài.
– Hổ Đồng, con bé đó thật sự quan trọng với cháu đến thế ư? Quan trọng hơn cả Bùi gia chúng ta——
"Keng——!" một tiếng. Bùi Thế Du vung kiếm hất văng chiếc mũ trụ xuống đất.
Ngón tay Bùi Ngỗi vẫn giữ tư thế v**t v*, lơ lửng giữa không trung. Ông ngước mắt lên, đồng tử đục ngầu phản chiếu lưỡi kiếm sắc lạnh đang kề ngay sát trước ngực.
– Lão già lẩm cẩm! – Bùi Thế Du nghiến răng, – Muội ấy chỉ đến đây một chuyến, rốt cuộc đã làm gì mà ông phải hạ độc thủ như thế? Ông không nói rõ cho cháu, thì đừng trách cháu không nhận người thúc tổ này!
– Ông có nói không?
Bùi Ngỗi nhìn vào mắt hắn, rồi từ từ nhắm nghiền mắt lại.
Thái dương Bùi Thế Du nảy lên liên hồi, trong mắt b*n r* tia sáng bạo nộ, hắn xoay cổ tay, mũi kiếm đâm thủng vạt áo, một điểm đỏ tươi nhanh chóng loang ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!