Từ sau lần tâm sự nửa đêm ấy, Huệ Nương thuận theo lẽ mà coi Lý Nghê Thường như tri kỷ có thể tâm sự hết mọi điều trong lòng, ngày hôm sau lập chuyển đến ở chung với nàng. Lý Nghê Thường không muốn làm cô ấy mất hứng nên cũng ngầm đồng ý.
Nàng thích Thôi Huệ Nương. Sự ngây thơ và nông cạn của cô ấy giống như một chiếc ao nhỏ nhìn thấy đáy, khiến người ta không cần phải đề phòng. Cô ấy cũng là người duy nhất kể từ khi Lý Nghê Thường có ký ức, khiến nàng cảm thấy dễ mến. Nàng bằng lòng nuông chiều cái sự dễ mến đáng yêu của Huệ Nương.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, chớp mắt đã được bốn năm ngày kể từ khi nàng đến đây. Trưa hôm đó, Sắt Sắt đến, nói với Lý Nghê Thường rằng Tề Vương đã quyết định hủy bỏ kế hoạch công bố hôn sự giữa nàng và Thế tử vào ngày mừng thọ đã định. Tuy nhiên, Trưởng công chúa hiện tại cũng không chắc là hôn ước bị hủy bỏ hoàn toàn, hay chỉ là tạm hoãn để bàn bạc lại sau.
Dù thế nào, Sắt Sắt bảo nàng không cần lo lắng.
– Dù sao đi nữa, vẫn còn có Thôi Lang quân ở đó. – Trước khi đi, Sắt Sắt nắm tay nàng, thì thầm an ủi như có ẩn ý.
Sắt Sắt đi không lâu, bên ngoài cửa sổ đã bắt đầu lất phất tuyết rơi. Bây giờ mới là cuối tháng Mười, dù thời tiết đã chuyển lạnh nhưng ở trong thành hiếm khi thấy tuyết rơi vào thời điểm này. Cũng bởi nơi đây nằm giữa núi non, khí hậu lạnh hơn trong thành rất nhiều, nên mới có thể thấy tuyết sớm như vậy. Tuyết rất nhỏ, rơi lộp độp như mưa đá, nhưng đối với Thôi Huệ Nương thì đây vẫn là một bất ngờ lớn. Cô ấy lập tức đề nghị đi ngắm tuyết trong rừng trúc.
Rừng trúc ở gần đây, từ trong phòng nhìn ra là thấy, chỉ cần bước ra khỏi sân là được. Nữ quan Tào rõ ràng không muốn, ban đầu lấy lý do nàng thể trạng yếu ớt để từ chối. Huệ Nương cãi lại:
– Ta sẽ không lạnh, ta mặc thêm áo dày là được!
Nữ quan già lập tức sa sầm mặt, không nói một lời. Huệ Nương thấy vú nuôi ra sức lắc đầu nháy mắt với mình, những tỳ nữ khác trong phòng đều im bặt, lập tức hiểu ra mình đã nói hớ, từ từ rủ đầu xuống, lắp bắp:
– Ta biết rồi… Vậy không đi nữa…
Lý Nghê Thường đột nhiên bước tới, cầm lấy áo choàng của mình khoác lên vai, rồi khẽ cười với nữ quan Tào. Không cần nàng nói nhiều, nữ quan Tào tự nhiên hiểu ý. Nghĩ đến Vinh lão ma đã chết mấy ngày trước, cuối cùng bà ta cũng không dám làm trái ý vị công chúa trước mắt, bèn đổi giọng, cười nói:
– Thì ra hai vị nương tử đều muốn đi. Vốn nô tỳ còn lo một người sẽ thấy quạnh quẽ quá, nếu đã vậy, cả hai nương tử cùng đi bầu bạn một chuyến thế lại càng hay.
Thôi Huệ Nương lúc này vẫn còn e sợ, chần chừ nhìn nữ quan già. Nữ quan già liếc vú nuôi của Huệ Nương, vú nuôi vội vàng lấy một chiếc áo lông cừu trong rương quần áo ra, khoác cho Huệ Nương.
Đoàn người cuối cùng cũng đến bên rừng trúc. Lúc này, tuyết trên mặt đất còn mỏng, nhưng lá trúc đã phủ một lớp tuyết dày hơn một tấc. Thân trúc xanh biếc, tuyết trắng tinh khiết, lấp lánh, khiến chiếc áo lông cừu Huệ Nương đang mặc càng thêm rực rỡ, bắt mắt.
Tâm trạng Thôi Huệ Nương cuối cùng cũng dần tốt hơn. Ngắm tuyết một lát, nhận thấy trời càng lúc càng âm u, tuyết rơi cũng lớn hơn, khiến rừng trúc xào xạc, mọi người bèn quay về. Kẻ giũ bùn tuyết dính trên giày, người thay quần áo hơi ẩm. Sau một hồi loay hoay bận rộn, mọi người đều chỉnh tề. Huệ Nương theo thói quen uống thuốc được mang đến rồi lên giường ngủ trưa.
Tạm thời không có việc gì, nữ quan Tào và các thị nữ cũng rời đi, trong phòng còn lại hai tỳ nữ. Lúc này, Huệ Nương chợt thấy vú nuôi không thấy đâu. Một tỳ nữ nói:
– Chắc là đi nhà bếp xem bữa tối của tiểu nương tử rồi ạ.
Huệ Nương đành thôi, lầm bầm một câu:
– Gần đây vú nuôi ta hay biến mất, không biết đang bận rộn cái gì.
Nói xong, nàng nằm xuống, gọi Lý Nghê Thường cùng nghỉ. Nghê Thường lại ra hiệu muốn đi tịnh phòng, bảo các tỳ nữ không cần đi theo, cứ ở lại hầu hạ Huệ Nương.
Huệ Nương thấy tuyết ngoài cửa sổ đang rơi dày đặc, vội bảo tỳ nữ lấy chiếc áo lông cừu vừa khoác khi nãy cho nàng choàng lên, giải thích:
– Đều tại muội, vừa rồi ra ngoài làm áo choàng của tỷ bị ẩm. Tỷ mặc áo của muội đi. Áo này tên là Cát Quang Cừu, gặp nước không ướt, tuyết rơi bên ngoài cũng chẳng sao, chỉ cần phủi nhẹ là khô ngay.
Lý Nghê Thường không từ chối nữa, làm theo lời cô ấy khoác chiếc áo lông cừu lên, lại ra lệnh cho các tỳ nữ không cần đi theo, rồi tự mở cửa bước ra.
Sở dĩ nàng đi một mình là vì muốn kiểm tra tình trạng của con Tiểu Kim Xà.
Sau hơn mười ngày trở về, nàng dùng phương pháp của lão cung nhân dạy, ban ngày nuôi Tiểu Kim Xà trong một chiếc ống nhỏ đặc chế, treo ở thắt lưng, có thể dùng quần áo che đi. Dù có để lộ ra, trông nó cũng giống như sáo tiêu, không gây chú ý. Đêm đến thì mở ống, để Tiểu Kim Xà tự do kiếm ăn, qua đêm ở bất cứ nơi nào nó thích. Trước đây nàng ở một mình, có lẽ vì trời trở lạnh, Tiểu Kim Xà thích cuộn tròn trong góc chăn nệm của nàng để giữ ấm.
Còn lâu mới đến ngày dưỡng huyết cho ăn, nhưng hai ngày nay, vì Huệ Nương ở chung, gần như ở bên nàng cả ngày lẫn đêm, Tiểu Kim Xà đành phải ở lại trong ống. Nàng thấy không yên tâm, biết rằng nhà củi phía sau cực kỳ vắng vẻ, thời điểm này lại càng không có ai qua lại. Thế nên nàng đi tới đó, dọc theo một hành lang, vào căn phòng tạp vật trong cùng, tìm một góc bí mật, tháo ống xuống, mở nắp ống ra.
Tiểu Kim Xà cuộn mình im lặng bên trong, không có gì bất thường. Nàng yên tâm, thả vào đó hai miếng thịt tươi nhỏ đã mang theo.
Sức ăn của nó rất nhỏ, như vậy là đủ cho nó kiếm ăn trong một ngày. Xong xuôi, nàng buộc lại chiếc ống sát vào thắt lưng, dùng nhiệt độ cơ thể để giữ ấm cho nó.
Hoàn thành việc cần làm, Lý Nghê Thường định quay về, bỗng nhiên, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, có người cũng đang đi về phía này. Nàng nghĩ là nô tỳ thô kệch đến lấy củi, sợ nếu mình cứ thế bước ra sẽ phải mất công giải thích tại sao lại xuất hiện ở đây, chi bằng đợi người đó đi rồi hẵng ra. Nghĩ vậy, nàng đứng yên tại chỗ. Nàng hoàn toàn không ngờ, người bước vào lại chính là vú nuôi mà Thôi Huệ Nương vừa nhắc đến, hơn nữa, không chỉ có cô ta, mà còn có một tăng nhân đầu trọc mặc áo cà sa màu xanh biển.
Lý Nghê Thường chợt nhớ ra, mấy ngày trước, vị tăng nhân này cũng nằm trong số người ra đón, hình như là một vị tăng tiếp khách của chùa Thái Bình. Nàng còn chưa kịp hiểu tại sao hai người này lại quen nhau, và tại sao lại cùng nhau đến căn phòng này vào lúc này, thì cảnh tượng tiếp theo xảy ra đã khiến nàng da đầu tê dại, lông tóc dựng đứng. Chỉ thấy hai người đó vừa đóng cửa cài then là sốt sắng gấp gáp ôm lấy nhau, quần áo cũng theo đó sột soạt rơi xuống đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!