Chương 8: (Vô Đề)

Có nằm mơ tôi cũng không ngờ, người Mạc Thiệu Khiêm đợi hóa ra là Mộ Chấn Phi.

Lúc phục vụ dẫn anh ta vào, tôi điếng người.

Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm hoặc khói mù khiến tôi có ảo giác rồi chăng?

Nhưng người đó đúng là Mộ Chấn Phi. Dù nhìn anh ta cò phần xa lạ khi mặc com lê, đeo cà vạt chỉn chu nhưng anh ta đúng là Mộ Chấn Phi.

Hình như Mộ Chấn Phi cũng rất ngạc nhiên, nhưng anh ta chỉ đảo mắt qua tôi, sau đó lập tức quay sang Mạc Thiệu Khiêm.

Mạc Thiệu Khiêm vẫn ngồi yên vị, giọng lạnh nhạt:

- Ngồi đi.

Rồi quay đầu dặn dò phục vụ:

- Đưa món lên được rồi.

Không thể hiểu nổi tôi đang nghĩ gì vào lúc ấy, chỉ biết rằng tôi không dám

ngẩng đầu lên, hai bàn tay vặn chặt khăn ăn, như thể chiếc khăn ấy chính là cổ mình. Kể từ lúc ở bên Mạc Thiệu Khiêm đến nay, đây là lần đầu

tiên tôi gặp phải người quen, nhục nhã, ê chề đến ngạt thở, tôi gắng

gượng nói muốn đi rửa tay nhưng Mạc Thiệu Khiêm chẳng buồn ngó ngàng,

hắn thản nhiên nhìn Mộ Chấn Phi:

- Kỳ nghỉ đông này, cậu về công ty mà thực tập, anh đã bàn giao cho Thế Bang rồi, cậy ta sẽ bố trí người hướng dẫn cậu.

- Em hẹn mấy bạn trong hội leo núi rồi, kỳ nghỉ đông bọn em sẽ đi leo núi.

Mạc Thiệu Khiêm vẫn nói bằng giọng thản nhiên:

- Leo núi? Năm ngoái bị thương ở Châu Phong vẫn chưa khiến cậu nhớ đời

phải không? Cậu làm thể là thiếu trách nhiệm với hội đồng quản trị.

- Mình anh có trách nhiệm với hội đồng quản trị là đủ rồi, thưa đồng chí chủ tịch.

- Đừng tưởng chọc tức anh là anh sẽ mặc xác cậu thích làm gì thì làm, bất kể cậu có lý do gì, kỳ nghỉ đông năm nay, cậu phải về công ty thực tập.

Mộ Chấn Phi nhìn hắn rồi bật cười, trên má vẫn hiện lên lúm đồng tiền đẹp rạng ngời như thường lệ:

- Lúc đó nói sau.

Hai người họ chỉ lo nói chuyện, không một ai bận tâm đến tôi. Nhưng tôi

ngồi đó mà như ngồi trong hầm băng, thậm chí đầu ngón tay cũng lạnh

toát.

Bồi bàn rục rịch mang món lên, rót rượu vào ly cho tôi. Bấy giờ Mạc Thiệu Khiêm mới quay sang nói:

- Em vừa khỏi bệnh, đừng uống rượu. – Rồi gọi người đổi cho tôi cốc nước hoa quả.

Đến gượng cười mà tôi cũng không làm được. Bấy lâu nay, tôi cứ đinh ninh Mộ Chấn Phi được sinh ra trong một gia đình khá giả nhưng có ngờ đâu anh

ta lại có dây mơ rễ má với Mạc Thiệu Khiêm, thậm chí không đơn thuần

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!