Trời hửng sáng, tôi lại nhập viện lần nữa. Bác sĩ lại rạch đôi lưng áo
ngủ của tôi, vài chỗ chỉ khâu bị bục, máu bết lại trên áo, họ phải làm
sạch vết thương rồi mới tiến hành khâu. Lần này hình như thuốc tê tiêm
không đủ liều, tôi đau đến nỗi xuýt xoa, sụt sịt liên hồi. Bác sĩ vừa
dùng nhíp luồn kim, kéo chỉ, vừa hỏi tôi:
- Sao lại ra nông nỗi này?
- Lúc ngủ… không để ý… lật người…
- Lật kiểu gì mà bục cả chỉ? Cô bật tôm đấy à?
Tôi đau đến mức chẳng còn hơi trả lời. Giờ tôi mới biết, người khâu vết
thương hôm qua là bác sĩ chuyên khoa thẩm mỹ, vì Mạc Thiệu Khiêm sợ bác
sĩ khoa ngoại khâu sẽ để lại sẹo. Bác sĩ khâu cho tôi lần này cũng thuộc chuyên khoa thẩm mỹ, ông ấy đề nghị tôi nên nằm viện với lý do vết
thương có dấu hiệu viêm nhiễm.
Được chuyển sang phòng bệnh
truyền kháng sinh, tôi gọi cho Duyệt Oánh nhờ cô ấy xin phép nghỉ học
vài ngày. Buổi chiều tan học, Duyệt Oánh tức tốc đến bệnh viện thăm tôi. Vừa thấy lưng tôi, cô ấy đã nhảy dựng lên:
- Cậu đến quán bar đánh nhau đấy à? Cứ như bị thằng nào đập lén cả chai rượu vào lưng ấy.
- Tớ mà đi bar à?
- Cũng phải, cậu mà đi thì thể nào cũng kéo tớ đi cùng.
Đột nhiên như sực nhớ ra gì đó, sắc mặt cô ấy bỗng nghiêm trọng hẳn:
- Bạn trai về rồi à? Rốt cuộc anh ta làm gì để cậu bị thương ra nông nỗi này?
Tôi vội nói:
- Tớ làm vỡ cái đèn, sau đó lại vướng dây điện, ngã đè lên đống sứ vụn ấy.
- Hả? Sao dạo này cậu đen thế?
Tôi cười khổ:
- Tớ cũng đanh định đi xem bói đây, phải xem xem dạo này vướng phải vận gì.
Duyệt Oánh ngồi chơi với tôi cả một buổi chiều cho đến khi Triệu Cao Hưng đến đón cô ấy. Triệu Cao Hưng còn mua tặng tôi một bó hoa, đây là lần đầu
tiên tôi nhận hoa của bạn nam tặng. Hồi yêu Tiêu Sơn, chúng tôi vẫn còn
nhỏ tuổi, anh chưa từng mua hoa tặng tôi. Nên hôm nay, nhận bó hoa của
Triệu Cao Hưng, tôi thấy bùi ngùi:
- Không ngờ người đầu tiên tặng hoa tớ lại là cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!