Chẳng sao cả, thật sự chẳng sao hết! Ngủ một giấc, tỉnh dậy, nhận được
điện thoại của Mạc Thiệu Khiêm, thế là tôi đã quên khuấy Tiêu Sơn. Mạc
Thiệu Khiêm vừa tới, tôi không còn tâm trí mào nghĩ đến Tiêu Sơn nữa mà
phải dồn sức ứng phó với Mạc Thiệu Khiêm.
Tôi bắt taxi đến biệt
thư, dọc đường nhấp nha nhấp nhổm không yên. Dạo này, Mạc Thiệu Khiêm có phần lạnh nhạt với tôi. Nửa năm gần đây, một, hai tháng hắn mới ghé qua một lần. Không biết điềm lành hay xấu sẽ đến với mình đây, không biết
hắn đã chán mình chưa?
Vừa đặt chân vào cổng biệt thự, tôi ngỡ
ngàng nhìn người quản gia đang đứng giữa phòng khách rộng thênh thang,
chỉ đạo người khác dỡ đèn và chuyển dời đồ đạc trong nhà. Đáng Yêu đang
ngồi chồm hỗm trước rèm cửa, nhìn ai nấy bận bịu luôn chân luôn tay mà
hoa cả mắt. Thợ dỡ đèn trần đang tập trung làm việc, quản gia có vẻ còn
chăm chú hơn, ông ấy luôn miệng nhắc:
- Từ từ, chậm thôi, gỡ cái dây bên này trước đi… Đừng đụng vào cái đó… Nhẹ tay thôi…
Mạc Thiệu Khiêm có sở thích sưu tập đèn, đèn chùm bằng pha lên này là cục
cưng bé nhỏ của hắn, hồi đi nghỉ mắt bên châu Âu, hắn thích rồi xách về
luôn. Tôi còn đang nghệt mặt, chưa kịp hiểu gì thì Đáng Yêu đã sủa ăng
ẳng, ngúng nga ngúng nguẩy cái đuôi, tỏ vẻ đã nhìn thấy tôi. Bấy giờ
quản gia mới ngoái lại, ông ta vồn vã nói:
- Mạc tiên sinh đang ở trên tầng ạ!
Tầng hai khá yên tĩnh, chỉ có hai gã thợ đang nhẹ nhàng tháo tranh sơn dầu
trên tường, nhìn tổng thể thì chắc là dọn nhà thật rồi. Tôi bước vào thư phòng với nỗi băn khoăn, không thấy bóng dáng Mạc Thiệu Khiêm đâu, tôi
bèn gõ cửa phòng ngủ, tiếng hắn vọng ra:
- Vào đi!
Vào
rồi vẫn không thấy người đâu, thì ra hắn đang ở trong phòng thay đồ, lúc bước ra, tay hắn còn đang cài dở cúc áo vest. Thấy tôi, hắn lập tức
nhíu mày:
- Mắt sao thế kia?
Tôi xoa chỗ sẹo như nốt ruồi ấy:
- Lần trước không may bị thương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!