Chương 5: (Vô Đề)

Trên thềm bãi tập, anh đưa tôi miếng sandwich bên trong giấu chiếc nhẫn

làm bằng nắp lon bia, lúc bỏ vào miệng suýt thì cứa vào lưỡi, làm tôi

hết hồn. Anh trịnh trọng lồng chiếc nhẫn vào ngón tay tôi.

- Tốt nghiệp xong, em lấy anh nhé!

Rất lỗi thời đúng không? Dù vài năm trước đây ti vi phải chiếu n lần những

tình tiết rập khuôn kiểu này, thế nhưng lúc đó tôi thấy thật hạnh phúc,

chỉ vì người đó là anh.

Tôi khấp khởi mừng thầm, nhưng ngoài miệng vẫn nói:

- Ai thèm lấy anh? Em còn phải thi đại học chứ!

- Thế tốt nghiệp đại học xong, mình cưới nhé! – Nét mặt tươi cười của anh rạng ngời hạnh phúc. – Không được muộn hơn đâu, không thì anh già mất.

Thời cấp ba, tôi và anh cứ ngỡ tốt nghiệp đại học hẳn là chuyện của rất lâu

sau này. Đợi tới lúc tốt nghiệp đại học, chúng tôi đã là những người

trưởng thành, có thể kết hôn được rồi.

Tuổi trẻ những năm mười sáu, mười bảy tuổi, vài ba năm mà cứ ngỡ như trọn đời, trọn kiếp.

Tôi và anh nào có ngờ, hai đứa đã chóng vánh chia tay ngay khi lễ tốt nghiệp cấp ba còn chưa tới.

Từ đó đến nay, dửng dưng như khách qua đường, với anh, tôi đã là một người xa lạ mất rồi.

Đang lúc ngẩn ngơ, bỗng có người vỗ tôi một cái, thì ra là Mộ Chấn Phi. Anh ta cầm đĩa bánh đưa cho tôi:

- Cho em này!

Chiếc bánh to bự, lúc chia ra ai cũng được phần to đùng. Tôi cắn vội một

miếng bánh xốp mềm, mặc kệ cho kem nhoe nhoét quanh khóe miệng. Giờ mà

không ăn, tối nay sợ mình sẽ bật khóc ngay tại chỗ. Thấy tôi ăn ngấu

nghiến, Mộ Chấn Phi bèn nhường cho tôi cả suất của anh ta:

- Chưa bao giờ thấy em ăn như chết đói kiểu này.

Mồm miệng đang nhồm nhoàm toàn bánh với kem, tôi lúng búng nói:

- Ngon mà.

Thực sự rất ngon, ngọt đến phát ngấy, mà cũng đắng đến xót xa, còn có cảm

giác bỏng rát xộc lên từ mí dưới nữa. Tôi ăn không biết ngừng nghỉ, chị

sợ bây giờ mà ngừng lại, sẽ không ngăn được bản thân quay đầu tháo chạy.

Chủ khách ai nấy đều vui phơi phới. Đầu tiên, Triệu Cao Hưng và Duyệt Oánh

song ca hai bài, tiếp đó mọi người đua nhau chọn nhạc. Mic truyền từ tay người này sang tay người kia, không ai chịu nhường ai, về sau không rõ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!