Buổi chiều, lái xe của Mạc Thiệu Khiêm gọi đến hỏi một câu cũ rích: có
cần tới trường đón tôi không? Mấy kẻ làm công ăn lương cho Mạc Thiệu
Khiêm luôn mang dáng dấp và tác phong của hắn, bề ngoài lúc nào cũng tỏ
vẻ khách sáo, lịch lãm. Tôi cũng lịch sự đáp: không cần, cứ để tôi tự
về. Tuy Mạc Thiệu Khiêm thỉnh thoảng mới tạt qua thành phố này nhưng
người ta là đại gia, dù mười ngày, nửa tháng không về lấy một lần nhưng
vẫn phải có xe riêng, tài xế riêng ở đây. Cũng như phải có sẵn nhà, sẵn
chó, sẵn tôi đấy thôi! Còn tôi là gì ư? Chắc phải xếp sau cả Đáng Yêu
của hắn.
Chạng vạng tối, tôi băng qua sân trường náo nhiệt, đầy
tiếng cười rộn rã. Sinh viên trong trường đang hối hả xuống nhà ăn hoặc
là đi lấy nước, người ôm cặp, người xách bình nước ngược xuôi trải khắp
con đường, đám bạn chung phòng thường túm năm tụm ba, vừa đi vừa tán
gẫu, đó là cảnh tượng thường thấy ở các trường đại học. Nếu Mạc Thiệu
Khiêm không đến, tôi thường ở lại ký túc xá, tầm này chắc cũng đang đi
lấy cơm, lấy nước, tai cũng đeo mp3, cũng cặm cụi ngồi viết báo cáo thí
nghiệm để mai nộp.
Lúc băng qua đường, tôi suýt nữa bị xe tông
vì tự nhiên đứng khựng lại giữa đường, dường như lúc ấy tôi đã thấy Tiêu Sơn. Tôi nói "dường như" là bởi tôi cũng không chắc lắm, chỉ là bóng
lưng của người ở bên kia đường rất quen thuộc, loáng cái đã lạc khỏi tầm mắt. Chỉ vậy thôi mà chân tôi không tài nào nhấc nổi nữa, dòng xe cuồn
cuộn cách trở đôi bờ, con phố dài miên man chìm giữa huyên náo, phải
chăng mắt tôi đã tự lừa dối chính mình, hay là lý trí nói dối tôi rằng,
đó chỉ là một thoáng hồn bay phách lạc? Đang lẽ hôm nay tôi không nên
nhớ tới anh, không nên nhớ về những chuyện đã qua. Hai trường đại học
nằm kề nhau, tôi và anh chưa từng chạm mặt, dù chỉ một lần. Ba năm trôi
qua, dường như anh đã tan thành bọt nước, ngụp lặn mất hút giữa biển
trời mênh mông, để tôi cứ thế tưởng bở, cứ thế hồn nhiên tự bảo vệ mình
rằng sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh nữa đâu.
Tôi cắm cổ chạy theo
hướng Tiêu Sơn vừa mất dạng, được một quãng đường dài, biết rõ mười mươi nơi đó chẳng có anh, cuối cùng tôi đành dừng lại, nhưng nếu đúng là anh thì sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!