Chương 25: Đoạn kết

Cuối cùng tôi vẫn xuất ngoại theo chương trình trao đổi lưu học sinh một năm như lịch trình đã định.

Phía công an dừng việc điều tra giữa chừng, bản án trở thành tranh chấp dân

sự, nhưng thực ra là dưới sự nỗ lực của luật sư đôi bên, phía cảnh sát

đành mắt nhắm mắt mở cho qua vụ án này. Anh luật sư họ Từ mà Duyệt Oánh

tìm hộ tôi quả là cao tay, nhờ anh ta mà lý lịch của tôi trong sạch như

mới. Phía nhà họ Mộ cũng không gây khó dễ, họ không hề đòi bồi thường

kinh tế, đúng như những gì Mộ Chấn Phi từng nói. Bên văn phòng khoa chỉ

yêu cầu tôi viết một bản tường trình giải thích rõ sự việc đã qua, sau

khi chứng minh tôi hoàn toàn vô can, trường lại tiếp tục giúp tôi hoàn

thành thủ tục du học.

Tình hình của Lâm Tư Nhàn đã dần ổn định

nhưng vẫn trong tình trạng hôn mê. Bác sĩ nói, có lẽ nửa tháng sau cô ấy mới tỉnh lại, nhưng cũng có khả năng sẽ nằm thế mãi mãi. Bố mẹ Lâm Tư

Nhàn ban đầu thì suy sụp nhưng về sau cũng quen dần, lúc tôi đến bệnh

viện thăm Lâm Tư Nhàn, bác trai tâm sự với tôi:

- Đành cố gắng vậy, một khi thân già này còn thì quyết không để ai tước đi hơi thở cuối cùng của con bé.

Tôi không rõ viện phí một ngày nằm trong ICU là bao nhiêu và gia đình Lâm

Tư Nhàn có thể cầm cự được bao lâu. Lâm Tư Nhàn có gia cảnh khá tốt nên

tôi nghĩ không một người làm cha làm mẹ nào lại muốn buông xuôi tia hy

vọng cuối cùng này, dù tán gia bại sản cũng phải để con mình được sống

tiếp. Tiêu Sơn cũng đứng ra đỡ đần nhiều việc, mọi thủ tục ở bệnh viện

đều do một tay anh sắp xếp, bố mẹ Lâm Tư Nhàn cùng nói:

- Khổ thân thằng bé quá!

Họ đã ngầm coi Tiêu Sơn như con cái trong nhà, đồng thời là chỗ dựa cuối cùng. Mẹ Lâm Tư Nhàn nói với tôi:

- Nói gở, Tiểu Nhàn chết cũng thấy mãn nguyện, bởi có Tiêu Sơn hết lòng vì nó.

Bác ấy nhắc đến chữ "chết", thậm chí câu chữ bình tĩnh đến ráo hoảnh.

Tiêu Sơn cũng tỏ ra bình thản, anh nói:

- Em cứ đi du học đi, nhà Lâm Tư Nhàn đang thế này, anh nghĩ kể cả anh và em có ở bên nhau thì lòng em cũng thấy thấp thỏm không yên.

Với cả một năm nữa anh mới tốt nghiệp, biết đâu đến lúc đó, Lâm Tư Nhàn sẽ hồi tỉnh hoặc biết đâu sẽ chẳng bao giờ tỉnh lại.

Anh ở lại đây mới khiến chúng tôi thấy thanh thản trong lòng.

Duyệt Oánh luôn miệng mắng tôi ngốc, rồi quay sang mắng Tiêu Sơn ngốc. Cô ấy thở hồng hộc rồi cốc trán tôi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!