Chương 23: (Vô Đề)

Tôi lên chuyến xe bus qua cổng Nam của trường, đoạn đường ấy nằm lọt

thỏm giữa hai bên dãy nhà cao tầng, biển quảng cáo của các công ty tuyển dụng tại trường khoe ánh đèn lung linh trong sắc đêm. Tôi nhớ lại thời

xa xưa, khi Mạc Thiệu Khiêm cắt băng khánh thành tại đây, tên công ty đó là gì, tôi cũng quên mất rồi.

Giá như anh không để ý đến tay

tôi, giá như tôi không phải là con gái của bố, thì có lẽ ngày hôm nay,

chúng tôi chỉ là hai kẻ xa lạ, chưa từng quen biết.

Kể từ giây phút đó, số mệnh đã sắp đặt sẵn một con đường cho cả tôi và anh.

Ngoài cổng Nam có khá nhiều xe điện đang đỗ, những loại xe này được phép đi

lại và làm phương tiện giao thông chủ yếu trong khuôn viên trường, mỗi

lượt chỉ tốn có hai tệ. Quãng đường từ cổng Nam đến ký túc xá là xa

nhất, nhưng tôi vẫn đi bộ về.

Tôi cần vận động để ném hết những

thứ đang tắc nghẽn trong đầu đi. Đi đến hai chân mỏi nhừ, tôi bèn ngồi

xuống một ghế đá ven đường. Sinh viên trong trường hối hả rảo bước lướt

qua tôi. Tôi nghe tiếng chuông báo mười giờ tối vẳng lại từ tòa nhà số

Bốn cách đó không xa.

Trong lòng bức bối, chỉ muốn khóc, nhưng tôi không nhỏ giọt nước mắt nào, bụng làm dạ chịu, tôi lấy tư cách đâu để khóc?

Hai ngày sau, thầy giáo phụ trách bất ngờ gọi điện bảo tôi lên khoa có

việc, tôi tưởng học bổng đã được phê duyệt, nào ngờ thầy đi thẳng vào

vấn đề:

- Hiện tại trường mình có chương trình trao đổi du học

sinh với trường Đại học C của Mỹ, xét thấy thành tích của em khá tốt nên đợt này khoa định đề cử em. Hôm nay tôi gọi em đến là muốn hỏi ý kiến

của em.

Tôi ngơ ngác nhìn thầy thì thầy mỉm cười nhã nhặn nói:

- Em cứ về cân nhắc kỹ đi nhé!

Lúc ra khỏi văn phòng, tôi tự véo mình một cái, thấy đau mới thừa nhận tất cả không phải là mơ, tôi hoàn toàn tỉnh táo.

Khoa Hóa của trường C nổi tiếng lẫy lừng khắp thế giới, vụ trao đổi du học sinh này quả là miếng bánh từ trên trời rơi xuống!

Lúc Duyệt Oánh biết tin, cô ấy giật mình, cấu véo tôi:

- Dám bảo số mình đen này, số cậu thế là sướng quá rồi còn gì! Đại học C cơ đấy, hàng khủng đè chết người rồi còn gì!

Nhưng tôi chẳng thể nào vui nổi, tuy bản thân có ngờ nghệch thật, nhưng suốt

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!