Chương 22: (Vô Đề)

Cố nén cơn đau đầu đang hành hạ, tôi trở về trường, sân trường vào sáng

thứ Bảy bao trùm một bầu không khí uể oải, đặt chân vào ký túc xá cũng

thấy im ắng khác thường. Ngoài hành lang có bạn nữ dậy muộn vừa ngáp dài vừa bận phơi quần áo, có người đeo mp3, đi tới đi lui, đọc nhẩm từ mới. Phòng tôi lặng ngắt như tờ, hai đứa bạn cùng phòng đều thu xếp về nhà

từ hôm qua. Hình như Duyệt Oánh cũng không về ngủ, tôi nằm vật xuống

giường, kéo chăn đắp kín mít.

Tôi ngủ một giấc dài, mãi đến khi Duyệt Oánh về mới chịu bật dậy. Cô ấy hỏi:

- Hai ngày nghỉ cậu không đi đâu chơi à?

Thực ra, tôi cũng thấy mình đáng thương, hai ngày nghỉ mà chẳng có nơi nào

để đi. Duyệt Oánh đi chơi thì tôi bơ vơ một mình, bây giờ, ngày nào cô

ấy cũng bận tối tăm mặt mũi, để một mình tôi lẻ loi đơn chiếc.

Tôi không kể cho cô ấy nghe chuyện Lâm Tư Nhàn mắc bệnh, vì họ chẳng quen

biết nhau mà có lẽ, Lâm Tư Nhàn cũng không muốn nhiều người biết.

Duyệt Oánh nghiêm mặt, ngồi trước giường, hỏi:

- Tớ có chuyện này chẳng biết có nên kể với cậu không?

Tôi cố tỏ ra tỉnh táo:

- Tối qua ăn tiệc, cậu gặp trai đẹp à?

Duyệt Oánh đẩy tôi một cái:

- Cậu xéo ngay! Đang bận việc nước, hơi đâu đi quan tâm mỹ nhân. Tớ nghe

nói, báo cáo tài chính gần đây của công ty Mạc Thiệu Khiêm có trục trặc, cũng tương đối rắc rối đấy.

Đại gia mà cũng lỗ vốn ư?

Trước nay, tôi không hiểu gì về kinh tế, trời không phú cho tôi khả năng làm

kinh doanh. Sau khi được Duyệt Oánh phổ cập kiến thức cho nửa buổi, tôi

cũng hiểu đại khái là hiện nay, Mạc Thiệu Khiêm đang gặp khó khăn, hơn

nữa, tình hình vô cùng nghiêm trọng.

- Nghe nói hai vợ chồng hắn đang cãi nhau căng lắm. Cậu cũng biết nhà họ Mộ có địa vị thế nào trong giới kinh doanh rồi đấy, chậc… những gì trên mạng đồn thổi về nhà họ Mộ lần trước chỉ bé như cái móng tay thôi…

Tôi không muốn nghe tới chuyện nhà họ "Mộ" chút nào. Ba chữ "Mộ Vịnh Phi" chỉ gợi cho tôi cảm

giác kinh hãi, tôi sợ chị ta. Tuy chỉ gặp gỡ duy nhất một lần, dù chị ta sắc nước hương trời, nhưng mỗi lần nhớ tới nét mặt tươi cười dịu dàng

ấy, tôi lại sởn hết gai ốc. Tôi thầm mong cả đời này, đừng bao giờ gặp

lại người phụ nữ mỹ miều ấy nữa. Sống ở đời này, một khi đã sợ cái gì,

cái đó ắt sẽ đến. Mãi đến khi gặp Mộ Vịnh Phi, tôi mới nhận ra bản thân

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!