Chương 21: (Vô Đề)

Tôi xách va li rồi đi chuyến xe bus của sân bay về trường, giữa chừng

còn đổi hai lượt tàu điện ngầm. Giao thông chưa vào giờ cao điểm nên

cũng thưa người. Chẳng mấy khi có chỗ ngồi trên tàu, tôi sực nhớ phải

lấy điện thoại gọi cho Triệu Cao Hưng.

- Tôi ký được hợp đồng rồi.

Triệu Cao Hưng không tỏ ra vui mừng như tôi vẫn tưởng, cậu ta chỉ nói:

- Cảm ơn cậu, Đồng Tuyết ạ, nhưng giờ không cần thiết nữa rồi.

Tim tôi chợt thắt lại, tôi hỏi:

- Có chuyện gì thế?

Tôi gặng hỏi mấy lần mà cậu ta chỉ nói vắn tắt:

- Cậu về rồi biết.

Tôi xuống tàu, liền bắt xe về thẳng trường, tôi vô cùng ngạc nhiên khi gặp

Duyệt Oánh ở ký túc xá. Vừa thấy tôi, Duyệt Oánh đã ôm chầm lấy, rồi

thụi vào lưng tôi:

- Mấy ngày qua cậu đi đâu thế hả? Điện thoại thì tắt máy suốt, làm tớ lo chết đi được.

Sợ thầy phụ trách phát hiện tôi không ở trường nên vừa đến biển, tôi đã

tắt luôn di động. Hơn tháng trời không gặp mà dường như Duyệt Oánh vẫn

vậy. Tôi vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ ôm cô ấy:

- Cậu quay về kiểu gì thế?

- Dẹp chuyện này sang một bên đi, tớ đang thèm món cá nướng ở cổng Tây mà không có ai đi cùng, đi nào, tụi mình ra đó ăn cá nướng đi!

Cô ấy lôi tôi ra cổng Tây, khi món cá nướng thơm phúc được bày ra bàn, Duyệt Oánh mới từ tốn kể tôi nghe:

- Tớ và Triệu Cao Hưng chia tay rồi.

Tôi kinh ngạc đến nỗi buông rơi cả đôi đũa xuống bàn, dồn dập hỏi:

- Tại sao?

- Bố tớ bị ung thư gan, giờ đang trị liệu nhưng bác sĩ không khuyến khích thay gan, họ bảo thay xong dễ chừng còn chết nhanh hơn.

Tôi ngây người nhìn cô ấy. Giọng điệu của cô ấy bình thản như thể đang kể chuyện người khác:

- Ông bộ đại gia xổi nhà tớ lại giấu giấu giếm giếm, đến lúc tớ phát hiện ra thứ thuốc mà ông đang uống thì mới biết bệnh tình đã kéo dài được

nửa năm rồi.

Tôi nắm tay Duyệt Oánh mà không biết phải an ủi thế nào.

- Hơn một tháng trời ở nhà, ngày nào tớ cũng theo chân bố đến công ty,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!