Con chó dại vội cúp đuôi bỏ chay. Tôi thở hổn hển không ra hơi, người đó vươn tay kéo cánh tay tôi, cất giọng thân quen mà đầy lo âu:
- Nó cắn em à?
Mạc Thiệu Khiêm, thì ra là Mạc Thiệu Khiêm?
Chưa bao giờ tôi lại khẩn thiết muốn được gặp anh như lúc này, lần đầu tiên
trong đời, tôi thấy mình mừng rỡ khi thấy anh. Tôi nhào vào lòng anh,
giấu mặt mình thật sâu trong vòm ngực ấy. Nhịp tim của anh vừa dồn dập
vừa rộn ràng, tôi cũng vậy, thậm chí còn thở không ra hơi. Thế rồi gần
như ngay lập tức, anh bế tôi ra một chỗ có nhiều ánh sáng hơn. Đầu gối
ứa máu, tay anh đang xoa phần khớp xương:
- Sao rồi? Thế này có đau không?
Tôi vẫn nghẹn ngào:
- Không đau.
- Khớp chắc không sao đâu. – Rồi anh hỏi – Sao em lại chạy ra đây?
Tôi nức nở nói:
- Em sợ. Trong nhà chỉ có mình em, em sợ.
Anh vẫn cẩn thận quan sát vết thương:
- Ngã hay là bị chó cắn?
- Em vừa ngã.
- Nó đã cắn em chưa?
- Chưa. – Tôi sụt sịt.
Đột nhiên anh ngừng lại, sau đó buông một câu lạnh nhạt:
- Đáng đời!
Chỗ đầu gối vẫn đang đau như kim châm, muối xát, anh thả tôi xuống, định bỏ đi. Bây giờ, anh có cười trên nỗi đau của tôi, tôi cũng chẳng có cảm
giác gì, tôi níu áo anh, hạ giọng nói:
- Anh đừng giận nhé!
- Ai bảo tôi giận?
Anh vẫn lạnh lùng, hất tay tôi ra rồi bước sang một bên, quay mặt về hướng biển.
Tôi thấy mình khóc lóc chẳng ra làm sao, mắt cá chân bị trẹo, không đứng
vững, tôi bèn nhảy lò cò, rồi vừa nhảy một bước lại nghe anh nói:
- Em cứ nhảy loi choi đi, rồi thế nào cái chân cũng sưng lên cho mà xem, lúc đó cho em ở lại đây một mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!