Lên lớp mười một, tôi mới chuyển vào trường Trung học trực thuộc, đáng
lẽ trường Trung học trực thuộc không nhận học sinh chuyển trường, nhất
là học sinh trái tuyến, nhưng nhờ có cậu chạy đôn chạy đáo, cạy cục khắp nơi mới đưa được tôi vào trường. Tự tôi cũng biết bản thân mình phải cố gắng. Hôm phỏng vấn, thầy giáo phụ trách đưa tôi một tập đề thi, tôi
chưa làm xong đề toán, thầy đã thu lại toàn bộ đề lý, hóa rồi nói:
- Được rồi, không phải làm nữa, chiều lên lớp.
Tôi là đứa trẻ ham học, trừ chuyên tâm học hành ra, tôi chẳng còn sở thích nào khác.
Sau khi bố mẹ qua đời, suốt nửa năm trời, tôi không nói lấy nửa câu. Cậu
tôi nhớ lúc tôi mở miệng nói lại là lúc tôi nhốt mình ngoài ban công,
học thuộc lòng một bài khóa tiếng Anh.
Trước khi chuyển trường,
tôi từng là cán sự môn tiếng Anh, hôm đó ở ban công, tôi đã đọc bài khóa nào thì quên rồi, nhưng sau khi chuyển trường, tiết tiếng Anh đầu tiên
đã để lại cho tôi một ấn tượng vô cùng sâu sắc. Trường Trung học trực
thuộc thường mời giáo viên nước ngoài về dạy môn Tiếng Anh, dạy lớp tôi
là một cô giáo người Anh đã luống tuổi. Vừa nghe tôi trả lời câu hỏi, cô đã phê bình ngay cách phát âm của tôi, cô bảo cách phát âm của tôi đặc
sệt tiếng Trung, khiến tôi xấu hổ, mang tai đỏ bừng. Hôm đó cũng là ngày đầu tiên tôi ra mắt cách bạn học mới.
Đó là quãng thời gian mẫn cảm của tôi, tôi vừa mất bố mẹ, vừa mất nhà cửa, mất đi tất cả hạnh
phúc của đời mình. Chuyển đến nhà cậu sống, phải dè chừng mọi thứ, giấu
nhẹm những vụn vỡ trong lòng. Ngoài học cách nhìn sắc mặt mợ mà sống,
tôi còn phải lấy lòng cô em họ, giúp nó học, giảng Olympiad[1] cho nó.
Trước năm mười sáu tuổi, tôi là viên ngọc quý trong lòng bố mẹ, là nàng
công chúa duy nhất, là niềm tự hào của thầy cô, là người phải khiến bao
bạn bè phải ghen tỵ, nhưng giờ đây, tất cả đã chấm hết, tôi chẳng thể
dựa dẫm vào ai, thành tích tốt để làm gì nữa, vĩnh viễn về sau bố mẹ tôi có thấy được đâu?
[1] Olympiad: giải thi đấu mang tính quốc tế, đề thi thường rất khó, được chia làm nhiều lĩnh vực: Toán, Lý, Hóa, Thể dục thể thao, Cờ Vua…
Sau giờ học, tôi trốn ra bãi tập, khóc
một mình. Tiếng bước chân khua sàn sạt trên đường đua chạy vụt qua lưng
tôi. Tôi ngồi trên bãi cỏ, quay lưng về phía đường đua, giấu mặt vào đầu gối, lặng nhìn những giọt nước mắt tuôn rơi xuống thảm cỏ. Tôi nhớ lại
rất nhiều chuyện, phần lớn là những kỷ niệm lúc còn bé được bố mẹ dẫn đi chơi công viên, đi chèo thuyền, đi xe đua, mua bóng bay… Thủơ ấy có một loại kẹo bông làm từ đường, cả một bông to mềm mềm, xốp xốp như mây.
Hồi bé, lần nào tôi ăn cũng bị dính nhoe nhoét khắp mặt, nhưng bố tôi
lại thích chụp những kiểu ảnh xấu hổ như thế. Hồi ấy chỉ có máy cơ dùng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!