Chương 18: (Vô Đề)

Người làm ra mở cửa, theo sau là quản gia, ông ta không tỏ vẻ ngạc nhiên khi gặp tôi, thậm chí còn nheo mắt cười:

- Đồng tiểu thư về rồi đấy à?

Tôi buộc phải mở miệng hỏi, dù tôi chúa ghét lối ăn nói của ông ta:

- Mạc tiên sinh đã về chưa?

- Mạc tiên sinh vừa từ sân bay về, giờ đang tắm rửa, hay Đồng tiểu thư đợi vậy?

Tôi ngồi ngoài phòng khách đợi Mạc Thiệu Khiêm, người làm mang lên cho tôi

một chén tổ yến như thường lệ. Thì ra, buổi tối, nhà bếp vẫn chuẩn bị

sẵn món này. Trước kia, món tổ yến được làm riêng cho tôi, có lúc tôi

thích thì ăn không thích thì thôi.

Tôi lịch sự nói với người làm:

- Làm ơn đổi cho tôi tách trà.

Tách trà được bưng lên, tôi chẳng buồn nhấp môi, đầu óc mải mê suy tính

nhiều chuyện, thậm chí Mạc Thiệu Khiêm đi xuống từ lúc nào, tôi cũng

không hay. Hắn bước đến trước mặt khiến tôi giật mình, ngẩng đầu lên đã

thấy hắn đứng đó. Hắn mặc vest, chứng tỏ sắp ra ngoài, hắn quay đầu hỏi

quản gia:

- Tài xế đâu?

Tôi muối mặt nói:

- Mạc tiên sinh, làm phiền anh cho tôi mười phút thôi.

Hắn chẳng nói chẳng rằng, buông mình ngồi xuống sofa, đối diện với tôi. Tôi tranh thủ giải thích qua loa cho hắn hiểu, sau đó, rút ba bản hợp đồng

ra.

- Tôi biết yêu cầu của mình rất quá đáng nhưng tôi chẳng còn bạn bè nào khác. Nếu được, mong anh bớt chút thời gian xem xét, cho ý

kiến bản nào có tính khả thi nhất, chí ít cũng giúp Triệu Cao Hưng đỡ

phải đi đường vòng.

Hắn không nhận ba bản hợp đồng, thậm chí chẳng buồn ngước mắt nhìn:

- Tôi không thừa hơi lo những chuyện vớ vẩn.

Tôi gần như phải thẽ thọt, khúm núm:

- Tôi biết anh rất ghét tôi, nhưng bạn tôi chỉ có một mình Duyệt Oánh…

- Tôi nói tôi không thừa hơi lo những chuyện vớ vẩn, em có thể đi được rồi.

Tôi cắn răng nghĩ bụng, đã đến bước đường cùng rồi, còn lối thoát nào nữa?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!