Chương 17: (Vô Đề)

Tôi chẳng nói chẳng rằng trở về trường.

Tôi cũng không

đi chứng thực bất kỳ chuyện gì, vì tôi không muốn gợi lại vết thương cũ thêm nữa, chỉ mong sao mọi chuyện đã đi vào dĩ vãng.

Dường như tôi đang trải qua một mùa lê thê nhất trong cuộc đời. Mỗi

độ hoa mai nở, cả trường lại huyên náo khác thường. Tôi vùi

mình giữa bầu không khí nô nức như một sinh viên bình thường.

Thực ra, tôi mong mỏi ngày này từ lâu lắm rồi, không cần bận

tâm tiếng chuông điện thoại, không phải giấu giấu giếm giếm. Tôi nỗ lực ghi nhớ mọi lời giảng của thầy cô, chuyên tâm làm thí

nghiệm, chăm chỉ viết báo cáo. Tôi so sánh tất cả các trường

đại học ở nước ngoài dù nổi tiếng hay không nổi tiếng, tìm

hiểu điều kiện phù hợp với chuyên ngành của mình để xin học

bổng du học.

Suốt mùa xuân, thời gian đối với tôi dường

như đã ngưng đọng tại đó, từ thứ Hai đến thứ Sáu, tôi lên lớp

liên miên, mọi thứ trùng lặp mà đơn giản. Hai ngày nghỉ cuối

tuần, ký túc xá vắng tanh, không một bóng người, tôi bèn lên

thư viện ngồi, phòng tự học lúc nào cũng xếp kín những quyển sách giữ chỗ, tôi chọn một chỗ sát cửa sổ.

Tôi thích

ngắm những cây hòe gai xanh tươi, um tùm ngoài cửa sổ. Cuối mùa xuân, nơi đây sẽ bung nở những chuỗi hoa trắng ngần, hương thơm

phiêu dật nồng nàn từng chùm, rủ mình như vô vàn cánh bồ câu

trắng muốt. Có lúc ôn bài mệt nhoài, tôi ngẩng đầu nhìn màu

xanh biếc rọi xiên bên cửa sổ, phóng tầm mắt ra xa, thấp thoáng thấy dãy núi mờ mờ nơi ngoại ô thành phố.

Khi hoàng

hôn buông xuống, ráng chiều lãng đãng, núi non hóa tím ngắt mà bầu trời hiện ra vẫn xanh thẳm lạ lẫm, nhuộm màu mây rực rỡ

sáng ngời, đẹp đến nỗi khiến người ta phải ngây ngất. Lúc đó, bụng tôi đến giờ sôi ùng ục, tôi khoác cặp, xuống căng tin. Tôi băng qua một sân cỏ lúc nào cũng đông nghịt người đá bóng.

Mùa xuân là mùa lý tưởng của thành phố này, mà ở trường tôi, mùa xuân cũng là mùa gợi nhiều tâm trạng u sầu, ly biệt nhất, con đường râm mát không ngớt những tốp người tụm năm tụm ba,

bá vai, bá cổ hát vang, họ là sinh viên năm thứ tư sắp tốt

nghiệp đang trên đường ra cổng Tây ăn liên hoan chia tay.

Tối thứ Sáu trong căng tin có món khoai lang tím, đồ ăn ở căng tin

lúc nào cũng nhếch nhác, cẩu thả, khoai bỏ vào lò, hấp qua

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!