Tôi nằm viện để bác sĩ theo dõi tình hình thêm một ngày rồi xuất viện,
còn trẻ nên tôi phục hồi rất nhanh. Hai tuần sau, tôi về trường đi học,
suốt ngày nghe bài ca bất hủ của Duyệt Oánh khuyên tôi nên tĩnh dưỡng
hẳn một tháng, nhưng kệ, tôi chỉ sợ bỏ nhiều tiết học sẽ đuổi không kịp bài vở.
Trước mặt tôi, Triệu Cao Hưng lỡ miệng kể Mộ Chấn Phi
đã bay về Hồng Kông, hình như nhà anh có chuyện. Ban đầu, tôi chẳng mấy
bận tâm nhưng sau đó, tôi tình cờ lên mạng đọc được tin tức về một ngân hàng đầu tư vừa vỡ nợ. Trong tình hình kinh tế suy thoái như hiện nay,
ngân hàng vỡ nợ cũng chẳng phải chuyện động trời nhưng tôi biết Mạc
Thiệu Khiêm có kha khá cổ phần ở ngân hàng này.
Đại gia cũng có
lúc rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng cơ đấy. Tác động của Cuộc khủng hoảng cho vay thế chấp dưới chuẩn lan rộng toàn cầu, cuộc sống đúng là có
phần chật vật hơn nhưng dân đen thì đâu chịu ảnh hưởng nhiều, nhất là
đám sinh viên cả ngày bận vắt chân lên cổ, không lên lớp thì cũng phải viết báo cáo thí nghiệm như tôi.
Thứ tư này, khoa tôi tổ chức
một buổi tọa đàm chuyên nghành tại hội trường khoa, do một chuyên gia
ngành Khoa học vật liệu chủ tọa. Cũng như bao sinh viên khác, tôi và
Duyệt Oánh háo hức tới nghe giảng, hôm đó cả khán phòng chật kín người.
Vị chuyên gia trong ngành Khoa học vật liệu ấy họ Tưởng, cô là hình tượng
phụ nữ điển hình của ngành Kỹ thuật, với trang phục gọn gàng đơn giản,
tuổi tầm ngoại ngũ tuần. Cô diễn giải các vấn đề chuyên ngành một cách
mạch lạc, dể hiểu, chi tiết, cặn kẽ, gây tác động lớn đến nhiều sinh
viên, chẳng mấy chốc, bầu không khí đã trở nên sôi nổi. Giáo sư Tưởng
từng công tác nhiều năm tại phòng nghiên cứu vật liệu tiên tiến của Đức, là người có bề dày kinh nghiệm trong ngành, phương pháp nghiên cứu tình huống của cô luôn mang tính thực tiễn cao, khiến tất cả sinh viên đều
tập trung lắng nghe, tôi cũng không ngoại lệ.
Đến giữa trưa, tọa đàm mới kết thúc, sở dĩ buổi nói chuyện kéo dài hơn so với dự kiến hai
mươi phút là bởi có quá nhiều người đặt câu hỏi. Sau tọa đàm, Tôi và
Duyệt Oánh vừa rời chỗ ngồi thì thầy giáo đứng giữa lối đi gọi đích
danh tên tôi:
- Đồng Tuyết, em nán lại đã.
Chằng biết
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!