Chương 15: (Vô Đề)

Tôi không biết mình đã về trường bằng cách nào. Duyệt Oánh

ngồi ở phòng đợi tôi, nụ cười của Tiêu Sơn chờn vờn trước mắt khiến tôi ngẩn ngơ. Giá anh đã hết yêu tôi, giá tôi chưa từng

gặp lại anh thì tốt biết mấy. Thà anh đã thay lòng đổi dạ,

thà anh lừa dối tôi, thà anh ruồng rẫy tôi, thà anh đừng cười

với tôi. Nụ cười ấy thế nào nhỉ? Rõ ràng khóe môi anh đã cong lên, mà đường cong ấy buồn biết mấy. Giọt nước bên khóe mắt

anh như từng nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.

Tôi yêu anh

nhiều đến thế, tôi đã yêu anh thật nhiều, vậy mà số mệnh lại

gỡ tay tôi ra rồi quyết mang anh đi. Anh nói số anh xui xẻo, nhưng đâu biết chính tôi đen đủi mới liên lụy đến anh, là tôi khiến

anh khổ sở, chính tôi kêu gọi sự day dứt trong anh, còn ai ngoài tôi chất quá khứ lên đôi vai anh? Đáng lẽ tôi không nên đi tìm

anh, chỉ vì tôi ích kỷ nên không nghĩ đến lúc này, anh và tôi

lại chia nhau một nỗi khổ tâm.

Suốt đêm dài, tôi thao

thức không ngủ được, cũng chẳng thiết ăn uống gì. Duyệt Oánh

nghĩ là tôi lo lắng chuyện phẫu thuật nên không biết phải an ủi ra sao. Cô ấy tìm giúp tôi một căn phòng ở bên ngoài, phòng đơn ở mấy khách sạn gần trường đã kín chỗ, người ta thường đặt

phòng từ giáp Tết. Trong khi Duyệt Oánh chạy đôn chạy đáo tìm

phòng trọ thì tôi lại nhốt mình trong ký túc xá, nằm đờ đẫn

trên giường.

Điện thoại đổ chuông mà tôi cũng chẳng muốn nghe, nhưng điện thoại cứ réo liên tục, tôi đành bật dậy, thấy số lạ, tôi cứ ngỡ người ta gọi nhầm.

Phía đầu dây bên

kia, giọng một phụ nữ vang lên điềm đạm và dịu dàng. Chị ta

gọi tôi là "Đồng tiểu thư", còn tôi lại không hề biết chị ta

là ai, cho đến khi chị ta cất lời:

- Tôi có thể gặp riêng cô được không? Tôi là vợ của Mạc Thiệu Khiêm.

Tôi giật mình, nín thở, trên đời này, chị ta là người phụ nữ duy nhất khiến tôi cảm thấy hổ thẹn. Phải mất một lúc lâu sau,

tôi mới lắp bắp:

- Tôi và Mạc tiên sinh… chúng tôi đã cắt đứt với nhau rồi.

- Tôi biết. – Chị ta khăng khăng nói. – Nhưng tôi có chuyện muốn nói với Đồng tiểu thư.

Những chuyện phải xảy ra có trốn cũng không thoát, tôi hít một hơi

thật sâu rồi tự nhủ chẳng việc gì phải sợ cả, đằng nào thì

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!