Chương 13: (Vô Đề)

Tôi không rõ mình trở về thành phố quen thuộc kia như thế nào.

Lúc ngồi trên tàu, tôi chán chường nghĩ, giả sử có bị xã hội lên án, có bị người ta băm vằm thành trăm mảnh, cũng đành

liều xông tới, muốn ra sao thì ra. Về đến trường, bầu không khí xung quanh vẫn vậy, bình yên như thể chưa từng xảy ra sóng gió, tôi lấy hết can đảm bước vào ký túc xá.

Tôi gặp một

người bạn cùng lớp ở ngoài hành lang, không cho tôi thời gian

kịp lẩn trốn, cô ấy đã chủ động bắt chuyện, nói:Bọn tớ nghe Duyệt Oánh kể cả rồi, cái bọn đốn mạt tung tin

vịt ở trên mạng đáng bị trời vật cho một nhát chết tươi mới

phải!

Tôi hoàn toàn không hiểu cô ấy nói gì, cũng thấy

chột dạ nên không muốn nhiều lời. Tôi đẩy cánh cửa khép hờ,

trong phòng vắng tanh, chỉ có mình Duyệt Oánh đang ngồi trên

giường chơi PSP như mọi ngày, nghe tiếng bước chân, cô ấy ngẩng

lên nhìn thoáng qua tôi rồi lại cúi đầu chơi tiếp:

- Sau này đừng có hèn thế nữa, xảy ra việc thì bỏ chạy, chẳng ra thể thống gì cả.

Tôi chỉ "ừ", vậy mà cô ấy vẫn vùi đầu vào game, rồi nói:

- Đáng lẽ tớ chả thèm đếm xỉa gì đến cậu nữa đâu nhưng chơi

với nhau ba năm, tơớ thừa biết cậu là loại cố chấp bảo thủ,

chắc chắn là bị lừa! Dù là chuyện thất đức, nhưng tớ lại có cảm giác nhất định cậu có nỗi khổ tâm riêng… Nghĩ kỹ cũng

thấy mình hèn thật… Có điều, tớ tin cậu… à mà thực ra tớ

chẳng giúp được gì, chẳng qua tự nhiên lòi đâu ra một topic

nhắc đến cậu và Mộ Chấn Phi ở trường bên, tớ chỉ nói góp

vài câu… Xác nhận cậu đích thị là bạn gái của Mộ Chấn Phi,

chứ đừng tưởng tớ giúp cậu… tớ chỉ… Mẹ kiếp!

Khi cô

ấy buông tiếng chửi tục tĩu thì cũng quẳng PSP sang một bên,

nhảy xuống giường, hùng hổ vung tay nện cho tôi một đấm:

- Khôn hồn thì khai ra mau, cậu bị lừa, bị ép buộc, bản thân

không cố ý, cậu yêu thằng cha ấy lúc cậu không biết hắn đã có vợ, bằng không tớ dóc xương cậu nấu cao hồ ly tinh bây giờ! Dù là nói dối thì cậu cũng phải với tớ như thế chứ, bằng không tớ phải làm sao mới xứng đáng với người mẹ quá cố của mình đây?

Đôi mắt cô ấy trong veo, ngấn lệ, còn tôi nước mắt

lưng tròng, lẳng lặng nhìn cô ấy. Trông tôi khóc chắc là kinh

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!