Chương 12: (Vô Đề)

Tôi nín nhịn cho đến ngày hôm nay, nhưng chỉ nhịn được đến ngày hôm nay

thôi. Tôi kể cho Tiêu Sơn nghe một cách không đầu không cuối. Từ rất lâu rồi, tôi đã nghĩ, giá như Tiêu Sơn biết, nếu anh biết, anh sẽ quay về

cứu tôi và đưa tôi đi. Tôi kể ngắc ngứ, thậm chí có mấy lần không thể

sắp xếp nổi câu cú, nhiều đoạn cứ tắc nghẹn không thốt ra được và toàn

bộ những gì đã qua khiến tôi không cách nào giãi bày,

Cả người

Tiêu Sơn run lên bần bật, khi anh buông tôi ra, tôi thất vành mắt anh đỏ au như một con thú vị dồn vào bước đường cùng. Tôi vẫn nghĩ rằng nếu

Tiêu Sơn biết, nhất định anh sẽ đến cứu tôi. Nếu Tiêu Sơn biết, anh sẽ

không để tôi phải chịu khổ sở. Nếu Tiêu Sơn biết… Tôi lừa mị bản thân

hết lần này đến lần khác, tôi lừa mình sống tiếp, như thế mới có cơ hội

gặp lại anh, bởi tôi biết, anh sẽ không cho phép bất kỳ kẻ nào đối xử tệ bạc với tôi.

Tiêu Sơn bỗng nhiên vung tay, đấm mạnh vào tường,

anh dồn hết sức, từng cú đấm nối tiếp nhau như nện vào trái tim tôi. Tôi giữ lại, anh giằng ra, cả người anh đang hừng hực cơn giận dữ, trên nắm tay đã rớm mau. Tôi liều mình giữ anh lại, còn anh cứ bạt mạng giẳng

khỏi tay tôi, liên tiếp đấm mạnh vào tường khiến máu bắn tóe lên bờ

tường ấy, nhìn anh không khác nào một con thú đang gầm gừ. Khi tôi giữ

được anh, anh ôm choàng lấy tôi rồi bỗng nhiên òa khóc.

Lần đầu

tiên trong đời, tôi chứng kiến một người con trai khóc nấc nghẹn ngào.

Anh ôm tôi rồi sụt sùi, lẩy bẩy như một đứa trẻ, tôi cũng run rẩy, siết

chặt đầu anh vào lòng mình.

Nếu như Tiêu Sơn biết, anh nhất định sẽ không để tôi phải chịu đựng tất cả.

Tôi biết anh nhất định sẽ không để tôi phải chịu đựng tất cả, chỉ cần anh biết, nếu như anh biết…

Tôi rưng rưng, ôm siết người con trai đang khóc thổn thức ấy, một khi anh biết, chắc chắn anh sẽ đến cứu tôi.

Tôi không biết mình đã khóc bao lâu, rồi lịm đi. Lúc choàng tỉnh thấy mình

đang nằm trên sofa dưới một lớp chăn, còn Tiêu Sơn quấn một tấm chăn len ngủ ở sofa bên cạnh. Trong giấc mơ mà anh vẫn nghiến chặt răng, đôi

lông mày nhíu chặt, tôi cứ mải mê ngắm nhìn anh, anh khẽ lật người, tấm

chăn càng bó sát vào cơ thể. Xa nhau bao nhiêu năm, giờ tôi lại trở về

bên anh, được nằm cạnh anh trong im lặng, ngắm nhìn dáng vẻ ngủ say của

người con trai ấy như một kỳ tích.

Vết thương trên tay anh chưa

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!