Chương 10: (Vô Đề)

Tôi chuyển sang gọi số khác, bấm số di động của Mạc Thiệu Khiêm. Trước

kia, tôi chưa bao giờ chủ động liên lạc với hắn, dù hắn từng ép tôi phải thuộc lòng số điện thoại của mình. Đầu dây bên kia đổ một hồi chuông

báo bận dài đằng đẵng, không có người nhấc máy. Tôi đợi rất lâu, cho đến khi tuyệt vọng.

Người trên đời này đều ruồng bỏ tôi cả rồi, tôi biết phải về đâu đây?

Tôi đi về phía trước, dọc theo lối vỉa hè, lững thững từng bước chân vô

định, đến khi tới một công viên giữa đường. Công viên sáng ánh đèn,

thỉnh thoảng có một vài bóng người qua lại, không đến nỗi quá quạnh hiu. Một gã ăn mày ngồi trên ghế đá, đang sắp xếp lại đống vỏ chai gã vừa

thu lượm được. Chai lớn, chai bé đều bị gã đạp bẹp gí rồi nhét cả vào

một chiếc túi rác cáu bẩn. Có thể do tôi đứng đó khá lâu nên gã mới

ngẩng mặt và ngoác miệng cười với tôi. Khuôn mặt gã bẩn thỉu, hàm răng

trắng nhờ, nhìn gã cười tôi mới sực tỉnh, thì ra là một gã điên.

Tôi giật nảy mình trước điệu cười của gã, ba chân bốn cẳng chạy thục mạng.

Khi lướt qua một tủ kính, nhờ ánh đèn phản chiếu, tôi mới thấy được dáng vẻ kinh hoàng của mình, mặt mày tái xanh, thần sắc đờ đẫn, chẳng khác gì

một người điên.

Tôi hoang mang đứng giữa con phố, không một chốn đi về. Tôi không nhà không cửa, không bố mẹ, không thể về ký túc xá,

không còn nơi nào để đi. Tôi cứ rảo bước, mãi đến lúc đêm thâu lắng

mình, xe cộ thưa thớt dần, nhìn sang bên kia đường có một cửa hàng

McDonald"s phục vụ hai tư trên hai tư. Tôi vừa khát vừa lạnh, mà ánh đèn sáng trưng bên ấy đầy cuốn hút. Lúc đẩy cửa bước vào, hơi ấm vờn quanh

người, gợi cảm giác tê liệt khắp mình mẩy, chân tay.

Tôi sải

chân bước vào, ngồi xuống ghế. Chẳng còn chút sức lực nào, tôi ngồi im

không thiết cựa quậy. Trong này vừa ấm cúng vừa sáng sủa, tôi thấy mình

giống cô bé bán diêm, vừa quẹt diêm lên đã thấy ngay thiên đàng. Vào một chiều đông của nhiều năm về trước, cũng trong một tiệm ăn thoáng đãng,

sạch sẽ như thế này, tôi ngồi bên cạnh Tiêu Sơn. Ngày ấy, anh gấp cho

tôi một con thiên nga bằng giấy, phải đấu tranh tư tưởng rất lâu tôi mới quyết định bỏ con thiên nga vào túi áo khoác, đem về nhà. Chút bạo dạn

ngày ấy đã mang lại cho tôi biết bao niềm vui, trong suốt một thời gian

dài, mỗi lần ngắm nhìn con thiên nga giấy kẹp trong quyển vở, trái tim

tôi lại rộn ràng một hương vị dịu ngọt, mát lành.

Chúng tôi của

ngày xưa phơi phới tuổi xuân xanh, nhưng cũng chỉ vỏn vẹn vài năm ngắn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!