Chương 7: Đàm Phượng

Cầm trên tay hợp đồng có nhân tính hơn nhiều so với Rực Rỡ năm đó, Trương Uy nhìn một hồi cũng không thấy điều nào không tốt.

Diệp Noãn xem thật kỹ, sau đó ngẩng đầu nói: "Hợp đồng này tôi không có ý kiến gì, chỉ là tôi có một yêu cầu."

Chú Lệ hỏi: "Cô có yêu cầu gì?"

Diệp Noãn trả lời: "Tôi có một người bạn, có thể sau này trở thành người đại diện, tôi có thể mang theo không, cho cô ấy làm việc vặt trước rồi học dần dần?"

Thành Mộc Thanh nghe vậy liền nhíu mày: "Cô thật không biết điều, ký một cái hợp đồng còn muốn mang theo cả nhà."

Trương Uy ở một bên cười xấu hổ. Trong lòng Diệp Noãn cũng có chút ngượng ngùng, hợp đồng không hà khắc, cô còn muốn đưa ra yêu cầu khác, hình như có chút không biết điều, nhưng cũng không còn cách nào khác, cô nhất định phải mang Đàm Phượng ở bên cạnh mình, đây là giới hạn cuối cùng.

"Muốn mang thì mang theo đi." Chú Lệ vẫn người hòa giải, cũng vì hắn thấy đây cũng không phải là chuyện gì lớn, "Vốn còn nghĩ là sẽ tìm cho cô một tiểu trợ lý."

"Cám ơn chú Lệ." Diệp Noãn nghiêm túc hướng hắn khom người chào.

Còn nhỏ mà có nghĩa khí, chú Lệ nâng tay: "Không cần phải khách khí, dù sao sau này cũng là người trong nhà."

Diệp Noãn ký tên lên hợp đồng, sau đó lại điểm tay. Mặc dù đã vài lần ký hợp đồng, cô vẫn có cảm giác như đang bán thân. Mà thực ra thì điều này cũng giống như một loại bán thân.

Thành Mộc Thanh rút một tấm khăn cho cô: "Cô hiện tại là người của Năm Ánh Sáng, đi ra ngoài dù nói chuyện hay làm việc gì cũng chú ý một chút, đừng làm mất mặt Năm Ánh Sáng."

Năm Ánh Sáng không bắt buộc nghệ sĩ phải tham gia tiệc rượu, đa phần đều là việc nội bộ của Năm Ánh Sáng, các nghệ sĩ của công ty đều giữ mình trong sạch. Đây là do Diệp Noãn dựa hiểu biết của mình ở mấy năm sau. Cho nên lúc này ký xong hợp đồng, trong lòng cô thật sự rất vui vẻ.

"Được." cô nhận lấy khăn lau lau tay, nhìn Thành Mộc Thanh cười nói: "Tôi sẽ chú ý."

A, cười rộ lên thật động lòng người, Thành Mộc Thanh không nhịn được lại liếc nhìn thêm vài cái.

Hôm nay, Diệp Noãn xem như là song hỷ lâm môn, sau khi ký xong với Năm Ánh Sáng liền nhận được điện thoại của Quan Tuấn, kiu cô đi lãnh lương.

"Có thể nhận sao?" Diệp Noãn nâng tay nhìn đồng hồ, "Anh trực tiếp lãnh giúp em đi, buổi tối đi ăn cơm rồi đưa cho em… Đúng rồi, buổi tối cùng nhau ăn cơm nha… Em mời khách… Có chuyện tốt cho nên muốn chúc mừng."

Nói chuyện điện thoại xong, Diệp Noãn lại nhìn Trương Uy, cười nói: "Buổi tối, tôi mời anh Quan Tuấn đi ăn cơm, anh cũng cùng đi nha, lần này có thể ký hợp đồng với Năm Ánh Sáng cũng là nhờ có công của anh."

Trương Uy khoát tay: "Đừng khách khí như thế." Mấy ngày nay, hắn cũng nhìn thấy rõ ràng, có thể ký hợp đồng với Năm Ánh Sáng là do Diệp Noãn đủ tư cách đó.

"Được nha, vậy thì không khách khí nữa." Diệp Noãn cong khóe miệng tiếp tục nói: "Tôi mới đến, ở Bắc Kinh chỉ có anh với anh Quan Tuấn là bạn bè, anh nhất định phải cho tôi mặt mũi đó."

Nghe cô nói như vậy, trong lòng Trương Uy lại có chút xấu hổ. Kỳ thật, hắn đối với Diệp Noãn cũng chỉ là thái độ giải quyết việc chung, thấy cô có tiềm lực, liền đề cử cô ký hợp đồng với công ty, còn hắn sẽ kiếm được một chút tiền. Bây giờ, nhìn ánh mắt hồn nhiên của cô, nghĩ cô lẻ loi một mình ở nơi đất khách, trong lòng đột nhiên có chút băn khoăn, đối với cô cũng thêm chút chân thành: "Được, đi thôi, hôm nay A Noãn của chúng ta ký hợp đồng thành công, được nhiên phải chúc mừng mới được."

"Được." Diệp Noãn gật đầu cười, "Thời gian còn sớm, đợi chút nữa đặt chỗ xong tôi sẽ gọi điện cho anh."

Thời gian vẫn còn sớm, Diệp Noãn muốn đi làm một việc, chính là đi kiếm đồng bọn của cô, Đàm Phượng.

Kiếp trước, Đàm Phượng đi theo bên cạnh cô cũng làm từ tiểu trợ lý mà lên dần. Chỉ là cô tiến vào Rực Rỡ như thế nào thì Diệp Noãn cũng không biết rõ. Cô chỉ biết được Đàm Phượng cùng gia đình không hợp nhau, hơn nữa cô ấy cũng đã lăn lộn trong xã hội một thời gian.

Các cô sau này sống tốt, rất ít nói đến chuyện trước kia, nhất là chuyện trong nhà. Ở kiếp trước các cô không muốn nhắc đến vết sẹo cũ, nhưng kiếp này, Diệp Noãn biết quá ít. Cô không biết địa chỉ cụ thể của Đàm Phượng, chỉ biết đại khái khu vực.

Đi lòng vòng ở bên ngoài, kiến trúc nơi này so với chỗ Diệp Noãn ở còn muốn kém hơn, trị an cũng không tốt lắm. Diệp Noãn đi taxi đến, trả tiền xong, người lái xe nhịn không được nhắc nhở cô: "Cô gái, nếu không có việc gì đừng ở đây, nơi này không an toàn đâu."

"Xin cám ơn." Diệp Noãn cũng biết nơi này không an toàn, nhưng vì Đàm Phượng, đầm rồng hang hổ cũng phải xông vào một phen, nếu không thì cũng không biết đến lúc nào mới gặp được Đàm Phượng.

Có lẽ do suy nghĩ trong lòng, tuy rằng mặt trời đã lên đến đỉnh, nắng chói chang, cô lại luôn cảm thấy nơi này có chút âm u.

Diệp Noãn dọc theo đường lớn đi vào trong, giữa đường có một cửa tiệm đơn sơ. Cô vội vàng tiến lên hỏi: "Dì à, xin hỏi nhà Đàm Phượng ở đâu?"

Bà chủ tiệm đẩy bao thuốc cho cô, thấy cô trả tiền xong mới trả lời: "Phượng nha đầu à? Đi theo đường này, gặp cái ngã rẽ đầu tiên thì rẽ trái, sau lại rẽ phải, rồi rẽ trái, chính là nhà nó."

Diệp Noãn nhăn mày, không phải là đùa cô đấy chứ? Cái này nghe giống như là thuận miệng nói chơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!