Hai ngày sau, Diệp Noãn nhận được tin nhắn của Trương Uy, hẹn cô sáng thứ bảy gặp mặt tại Năm Ánh Sáng.
Cô không muốn lưu lại ấn tượng đầu tiên với bọn họ là người không đúng giờ. Để tránh đến muộn, đêm hôm trước Diệp Noãn liền chuẩn bị quần áo muốn mặc cho hôm sau.
Thực ra quần áo của cô không nhiều, theo lý thuyết mà nói thì không có gì phải suy nghĩ, nhưng mà bên tay trái là T
-shirt với quần bò, bên phải là một bộ đầm vải bông màu trắng phong cách hoàn toàn trái ngược. Cô không biết người bên Năm Ánh Sáng rốt cuộc là thích kiểu sức sống thanh xuân hay là ôn nhu, uyển chuyển.
Mặc quần thì tương đối thoải mái, nhưng mà ở các lễ trao giải lớn nhỏ, lễ phục của cô luôn luôn là đầm, trong trường hợp càng quan trọng, ngược lại mặc váy là càng cẩn thận, càng thể hiện quyết tâm. Nghĩ như vậy, cô liền có quyết định.
Sau khi tắm sơ, nằm trên gường, Diệp Noãn cảm thấy hành động hôm nay có chút buồn cười. Kiếp trước, tại thời điểm cô bước vào nghề là người không biết thì không sợ, có lẽ cũng bởi vì chỉ có hai bàn tay trắng nên cô rất ít ngập ngừng, rất ít do dự, chỉ dựa vào trực giác mách bảo mà tiến về phía trước. Sau đó, cô lại có hai người đại diện vàng là Đàm Phượng và Quý Thu thì càng không cần phải động não đưa ra quyết định.
Cho nên, vì một cuộc phỏng vấn, liền do dự về trang phục, không quyết đoán, thật sự không giống phong cách của cô chút nào.
Nhưng mà, cũng không phải do cô quá cẩn thận. Sống lại một lần nữa, cô rất quý trọng cơ hội này, không muốn đi sai bước nào cả.
Diệp Noãn đắp chăn, nhắm mắt lại, chẳng lâu sau liền ngủ.
Một đêm không mơ.
Ngày hôm sau, đồng hồ báo thức vang lên một tiếng Diệp Noãn liền thức giấc, đánh răng rửa mặt, mặc bộ váy trắng vào, cô lại đứng trước gương, nhìn kỹ bản thân trong gương. Mấy ngày nay ăn ngon ngủ tốt, không có gì phiền lòng, cho nên da dẻ nhìn qua thật tốt.
Không có thời gian để tự khen bản thân, cô thả gương xuống, mang đôi sandal rồi nhanh chóng đi ra khỏi nhà.
Văn phòng của công ty Năm Ánh Sáng là một tứ hợp viện. Ở trung tâm chợ, một không gian theo kiểu tứ hợp viện, nghe nói còn là phủ Bối Lặc của triều đại trước. Giá trị vào thời điểm này cững không nhỏ, chứ đừng nói đến 10 năm sau có giá trên trời.
Chỉ là sau này nhân viên công ty ngày càng nhiều, Năm Ánh Sáng đổi nơi làm việc, còn nơi này trở thành Tổng bộ của Năm Ánh Sáng. Tuy rằng kẻ ra người vô tấp nập, nhưng chỗ này vẫn làm cho người ta có cảm giác thần bí. Diệp Noãn ở kiếp trước hợp tác với Năm Ánh Sáng đều là ở nơi làm việc đàmphán. Không phải là nhân viên nội bộ của Năm Ánh Sáng thì rất khó đi vào Tổng bộ.
Yêu cầu cao như vậy, khó trách làm cho người ta đổ xô tới tranh giành.
Không nghĩ tới, kiếp này cô không có gì cả, ngược lại có cơ hội bước vào Tổng bộ của Năm Ánh Sáng, dù cuối cùng không ký được hợp đồng thì cũng là có lời rồi.
Tuy rằng đối với cô mà nói, hiện tại ký hợp đồng với Năm Ánh Sáng là lựa chọn tốt nhất, nhưng mà Diệp Noãn cũng không có suy nghĩ quá mức, làm cho bản thân mệt mỏi. Chút nữa cố gắng hết sức, nếu là không được thì bỏ qua thôi. Nghĩ như thế cho nên cô đi vào tứ hợp viện rất thong thả.
Trong viện, bao quát chính là phong cách cổ xưa. Nội thất toàn bộ làm bằng gỗ lim, còn có cô bé mặc sườn xám pha trà. Đi vào nơi này thật giống như bước qua một không gian khác. Trương Uy mặc dù kiến thức rộng rãi, khi nhìn thấy cảnh tượng này giống như bái kiến vua thời xưa, cũng trở nên khẩn trương.
Diệp Noãn vẫn còn rất bình thản, cô ngẩng đầu lên, quan sát một vòng, mấy cái vòng tròn Đa Bảo cổ trên kệ kia có lẽ đều là đồ thật. Đã từng đi tham dự vài lần đấu giá, cô cũng có chút kiến thức.
Trương Uy nhìn theo ánh mắt của cô, nhỏ giọng hỏi: "Cô nhìn hiểu không?"
Diệp Noãn lắc đầu: "Không hiểu". Cái hiểu cái không, cũng coi như là không hiểu.
Cô uống một ngụm trà, lại ngồi một hồi, rốt cuộc vị nữ tổng tài cũng ra gặp bọn họ.
"Thành tiểu thư." Trương Uy đứng lên mới phát hiện mình gọi sai, vội vàng sửa lại: "Thành tổng, xin chào."
Tổng tài của Năm Ánh Sáng Thành Mộc Thành hơi chút ngạc nhiên: "Anh Trương khách khí quá."
Diệp Noãn vừa rồi đứng lên theo Trương Uy, thấy ánh mắt của Thành Mộc Thanh nhìn về phía mình mới cúi thấp đầu, dịu dàng chào hỏi: "Thành tổng, xin chào."
Thành Mộc Thanh nghiêm túc quan sát cô vài lần, rồi lại nhăn mày.
Nãy giờ vẫn chăm chú nhìn nên tự nhiên Diệp Noãn cũng chú ý đến nét mặt của vị nữ tổng tài này. Trong lòng cô lo lắng, trên mặt lại như cũ, không có thay đổi gì.
Thành Mộc Thanh cũng là một người đẹp, Diệp Noãn cảm thấy, giữa hai người đẹp với nhau thì sẽ có chút phòng bị. Chẳng lẽ lúc ấy Lâm Uyển Uyển không được nhận là bởi vì xinh đẹp sao? Diệp Noãn cẩn thận suy nghĩ, tất cả nghệ sĩ của Năm Ánh Sáng chính xác là không có người nào là vô cùng xinh đẹp cả.
Cô cảm thấy đúng ra nên mặc T
-shirt với quần bò, như vậy có vẻ trông bình thường một chút. Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì che dấu nhan sắc là không được, nếu tổng tài thật sự là người lòng dạ hẹp hòi, thay vì sau này nhìn cô không thuận mắt, thì để bây giờ mọi thứ rõ ràng còn hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!