Chương 50: Nhắc Nhở

Cung Ngạn Vũ ở trường quay cùng được vài ngày, cùng với Tô Giản quan hệ cũng tốt, cái MV kia của anh Tô Giản còn đi làm vai khách mời nam chính. Diệp Noãn cảm thấy hai người bọn họ như vậy rất tốt. Nghệ sĩ cùng thời, suy ra cho cũng thì cũng không phải là cùng thời, ở trong giới này, kết giao với mọi người cũng chủ yếu là những người lâu năm, mối quan hệ tương đối tốt.

Trước khi đi, anh mời Diệp Noãn và Tô Giản ăn cơm.

Diệp Noãn hỏi anh: "Anh viết xong ca khúc chưa?"

Cung Ngạn Vũ nói: "Lời viết được một nửa, còn giai điệu mới chỉ có ý tưởng."

"Làm xong có thể cho em nghe trước một chút không?" Diệp Noãn mong đợi nhìn anh, "Em đặc biệt thích ca khúc âm hưởng Trung Quốc." Lại nghĩ đây là nhờ vả anh, liền thêm một câu, "Nhất là của anh viết."

Những lời này rất hiệu quả, Cung Ngạn Vũ cong cong khóe miệng: "Được, cho vai nữ chính nghe một chút cũng không tính là tiết lộ ra bên ngoài." Anh dừng một chút, giống như nhớ ra cái gì đó, lại hỏi bọn họ: "Anh nghe nói hai người quay xong bộ phim này là đến tháng sáu phải không?"

"Đúng không?" Diệp Noãn nghiêng đầu hỏi Tô Giản.

Tô Giản gật đầu: "Cũng không sai lắm."

"Tháng 6 anh có buổi biểu diễn," Cung Ngạn Vũ nói, "Không biết lúc đó hai người có thời gian đến xem không?"

Diệp Noãn cười, vươn tay ra: "Có vé mời thì anh cứ đưa trước, có thời gian đến hay không thì lúc khác lại bàn."

Có Cung Ngạn Vũ làm điều hòa, Tô Giản ở chung với Diệp Noãn cũng tự nhiên hơn, nghe được những lời này của Diệp Noãn, hắn cười một cái, cũng vươn tay ra: "A Noãn nói không sai."

Cung Ngạn Vũ không làm được động tác mất phong độ là trợn trắng mắt, chỉ ngẩng đầu nhìn trời, sau đó lắc đầu: "Quả thật là cướp bóc."

Nãy giờ ngồi một bên không lên tiếng, Đàm Phượng mở miệng nhắc nhở: "Còn có tôi nữa."

Cung Ngạn Vũ đi rồi, Diệp Noãn và Tô Giản vẫn còn phải tiếp tục quay phim.

Kịch bản dựa theo chuyện xưa mà phát triển, vai diễn của Mạc Thiếu Hoài giảm bớt, vai diễn của Tô Giản bắt đầu nặng nề, hắn cũng dần dần có chút lực bất tòng tâm.

Vẫn thương mến nữ nhân của phụ thân, vẫn yêu nữ nhân của mình sâu đậm, còn có phản bội huynh đệ. Từng cảm xúc đơn lẻ vẫn nắm chắc được, nhưng nhiều cái hỗn trộn vào nhau thì có chút khó khăn.

Tô Giản nói khó khăn của mình cho Diệp Noãn, Diệp Noãn chỉ cười nói: "Anh cần gì phải đem vài loại cảm xúc xen lẫn vào nhau. Đối với từng người khác nhau thể hiện cảm xúc khác nhau là được rồi."

Có thể làm được điều này, thì hắn đã coi như là đi vào trong bộ phim.

Tô Giản mím môi, không quá thích đáp án này, bởi vì thời điểm hắn đứng ở một bên nhìn Diệp Noãn diễn thì có cảm giác cô đắp nặn nhân vật vô cùng phong phú, vô cùng có trình tự, đó không phải chỉ một cảm xúc biểu hiện thì có thể hoàn thành.

Người cao 1m80, mà lúc này Diệp Noãn ngả người trên ghế nằm, còn hắn như đứa nhỏ ngồi ở cái ghế nhỏ bên cạnh Diệp Noãn, mím môi nhìn qua có chút vô tội và dễ thương.

Thấy hắn như vậy, Diệp Noãn lại bổ sung vài câu: "Anh muốn đem mấy loại cảm xúc đan xen vào nhau, cái này thuộc về kỹ thuật diễn. Đã diễn trò thì phải diễn sao để không nhìn ra dấu vết mới là cao. Chúng ta lấy một nhân vật ra thử đắp nặn cho hoàn hảo. Anh nghĩ lại xem, thời điểm anh tức giận sẽ biết được vì cái gì mà tức giận như thế nào sao? Không phải lúc nào cũng như vậy, cái này phải tùy vào cảm xúc, cho nên, nếu anh muốn đắp nặn ra nhân vật thật tốt, thì anh phải hóa thân vào đó, đem việc xảy ra trở thành việc của mình. Hiểu rõ Lý Trì, sau đó đem mình nhập vào đó, như vậy thời điểm đối mặt với Lý Thế Dân hay Võ Mị Nương, thì các phản ứng tự nhiên sẽ có."

Nhập vào nhân vậy, nói thì đơn giản, nhưng làm thì khó khăn. Cái này là dựa vào cảm giác, là kinh nghiệm, không phải chỉ dựa vào mấy cái lý thuyết trên sách vở, hoặc là nghe người khác thuận miệng nhắc nhở vài câu là làm được.

Tô Giản trầm mặc một hồi, đột nhiên hỏi cô: "Em cảm thấy anh với Hạ Xuyên ai diễn xuất tốt hơn?"

Vấn đề này đắc tội người quá… Có điều, hai người này cô cũng chẳng sợ đắc tội.

Diệp Noãn nhìn hắn một cái: "Tính đến lễ trao giải năm vừa rồi, Hạ Xuyên cách xa anh một khoảng, nhưng mà đến cuối năm nay, cũng chưa chắc được."

Mắt Tô Giản sáng lên: "Em có lòng tin với anh như vậy sao?"

Diệp Noãn trợn trắng mắt nhìn hắn, nếu hôm nay đã nói nhiều như vậy, thì cũng không ngại nói thêm điều nữa: "Nếu anh vẫn đóng phim thần tượng thì vài năm nữa anh cũng đừng nghĩ đến việc đuổi theo Hạ Xuyên, may là người đại diện của anh rất tốt, cho anh nhận phim chính kịch để luyện kỹ thuật diễn, từ lúc quay đến giờ tôi thấy anh tiến bộ rất nhiều. Vốn dĩ năm nay cũng là thời điểm tiến bộ của Hạ Xuyên, nhưng lại có chuyện xấu xảy ra, tất nhiên là sẽ ảnh hưởng đến công việc, năm nay có thể tiến bộ được bao nhiêu thì cũng khó nói."

Nghe cô nói trắng ra như vậy, Tô Giản cũng không có nghĩ nhiều, sự thật chính là như thế, nói đến việc này, đột nhiên hắn nghĩ đến một tin đồn, liền chia sẻ với Diệp Noãn: "Chuyện của Hạ Xuyên với Lâm Uyển Uyển, anh nghe một ít tin đồn, nghe nói hai người bọn họ trước khi bị chụp hình đã chia tay một khoảng thời gian…"

Diệp Noãn vốn không có ý nghe chuyện của hai người họ, vừa định ngăn cản thì nghe Tô Giản tiếp tục nói: "Có người nói với anh, bị chụp ảnh là do Lâm Uyển Uyển muốn giữ Hạ Xuyên lại nên mới thuê người chụp."

Đôi mắt Diệp Noãn khẽ nhếch lên, có chút kinh ngạc: "Khả năng này cũng không lớn lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!