Đàm Phượng kinh ngạc nhìn Diệp Noãn, lại nhìn Cung Ngạn Vũ: "Hai người các ngươi không phải là từ thời xưa xuyên đến đó chứ?" Lại nhìn tranh chữ trong tay, khen một câu, "Rất có phong cách cổ đại nha!"
Thật ra cô ấy bàn luận tranh chữ nào cũng thuận miệng nói như vậy.
Đương nhiên là Diệp Noãn biết chỉ thuận miệng nói, nên lấy tranh lại, cuộn lại: "Đừng làm rộn, chúng ta đi ăn cơm thôi, A Vũ nói là đến thăm tớ, tốt xấu gì thì chúng ta cũng mời anh ấy ăn bữa cơm."
Cung Ngạn Vũ cười sang sảng: "Vậy anh cảm ơn trước."
Đàm Phượng nói: "Đúng là không có ý tứ, Nghê Thiên có tới không?"
Cung Ngạn Vũ nói: "Cậu ấy có chút việc, không ăn trưa cùng với chúng ta được."
Đàm Phượng lắc lắc đầu, bộ dạng tiếc nuối: "Tội thật, không có lộc ăn rồi."
Ánh mắt Tô Giản còn nhìn bức tranh trong tay Diệp Noãn, Diệp Noãn nhìn hắn: "Anh đến tìm tôi có việc gì không?"
"Không có việc gì," Tô Giản ngẩng đầu, tội nghiệp nhìn Diệp Noãn, "Chính là tới gọi em đi ăn cơm."
"…Vậy thì anh đi ăn chung với chúng tôi luôn đi." Cũng không nên xa lánh hắn quá, Diệp Noãn nói như vậy, rồi xoay người giới thiệu họ với nhau.
Hai người này đều nổi bật ở lĩnh vực của mình, làm sao không biết đối phương được chứ, có điều giới thiệu thì vẫn phải làm, đây là lễ phép.
Bốn người tìm một quán cơm nhỏ ở bên ngoài, ngồi xuống ghế, Diệp Noãn lại hỏi Cung Ngạn Vũ: "Lúc nãy anh đến trường quay rốt cuộc là làm gì?"
Đàm Phượng buồn bực: "Không phải là đến tham quan sao?"
Tham quan còn mang theo người đại diện sao? Diệp Noãn nhìn Cung Ngạn Vũ.
"Không giấu được em rồi," Cung Ngạn Vũ cười nói, "Thật ra là nhà sản xuất "Võ Tắc Thiên" gọi anh đến, thương lượng để viết ca khúc cuối phim. Sau đó anh sẽ ra một MV mới, vừa vẹn lấy cảnh ở đây luôn."
Quả nhiên là có công việc mới tới.
"MV do anh làm đạo diễn sao?" Diệp Noãn hỏi.
"Ừ." Cung Ngạn Vũ gật đầu, "Luyện tập trước."
"Không tìm A Noãn của chúng ta làm nữ chính sao?" Đàm Phượng hỏi chơi.
Cung Ngạn Vũ liếc mắt nhìn Diệp Noãn một cái, chuyện này không phải anh không nghĩ đến, nhưng mà hai người bọn họ liên tục hợp tác trong hai năm, nếu thêm năm nay nữa thì là liên tục ba năm luôn.
"Hợp tác quá thường xuyên sẽ dễ bị buộc chặt vào một chỗ, không tốt." Diệp Noãn trả lời, xem như là nói ra ý nghĩ trong lòng Cung Ngạn Vũ.
"Đến thời điểm anh làm phim điện ảnh mời em làm vai nữ chính thì thế nào?" Cung Ngạn Vũ thương lượng, đột nhiên trong lòng anh nhảy ra ý tưởng như vậy, sau đó cảm thấy suy nghĩ này cũng tốt, vai nữ chính phim điện ảnh của hắn đương nhiên là muốn người xinh đẹp, kỳ thuật diễn của Diệp Noãn cũng bảo đảm, hai người cũng quen thuộc, phối hợp cũng thuận lợi, anh bổ sung thêm: "Kế hoạch cũng hơi xa, không sớm như vậy đâu."
Bộ phim điện ảnh đầu tiên của anh? Diệp Noãn nghĩ ngợi, bộ phim điện ảnh đầu tiên anh tự biên tự diễn, đề tài vô cùng mới lạ, hình ảnh và nhịp điệu khống chế tốt, danh tiếng cũng tốt, chi phí ít lại thu về tiền phòng vé khá lớn, xem như vừa mới bắt đầu đã vô cùng thành công.
"Được." Bất kể là vì tình cảm hay là phát triển đều không có vấn đề gì, Diệp Noãn sảng khoái gật đầu, "Có điều anh phải nhanh lên, hết năm nay, thù lao của em lại được lên cao."
Cung Ngạn Vũ cười hề hề: "Em thật là đủ sự tự tin."
Diệp Noãn nhún vai, có ý nhắc nhỏ, tin hay không thì tùy.
Cung Ngạn Vũ cũng không phải là không tin cô, anh nói với Diệp Noãn: "Anh đây chỉ mới có ý tưởng, trong vòng hai năm chưa chắc đã hoàn thành."
Hiện tại là năm 2005, bộ phim kia của anh bắt đầu năm 2007, năm 2008 mới ra rạp, tính ra thì chuẩn bị cũng hơn hai năm. Nhưng mà đối với một ca sĩ chuyển sang làm đạo diễn mới mà nói, một bộ phim chuẩn bị hơn hai năm có thể đạt được thành tích như vậy đã là một chuyện không hề dễ dàng.
Diệp Noãn gật đầu: "Không có việc gì, anh chậm rãi chuẩn bị, đến thời điểm đó em để anh giá hữu nghị."
"Thật có nghĩa khí!" Cung Ngạn Vũ tán thưởng một câu, "Bao giờ có kịch bản anh sẽ đưa em xem."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!