Trước khi quay, Mạc Thiếu Hoài nghỉ ngơi ở một bên, Diệp Noãn ở bên kia xem kịch bản.
"Chuẩn bị quay phim."
Nghe được câu nói này, Đàm Phượng giúp Diệp Noãn cởi áo lông trên người. Diệp Noãn đưa kịch bản lại cho cô ấy.
Cảnh này do Diệp Noãn mở đầu. Trước hết là Võ Tắc Thiên được thái giám đưa đến cửa tẩm cung. Sau đó một mình nàng đi vào trong.
Nội điện không có bật đèn, chỉ có vài ngọn nến, có chút mờ tối, một thiếu nữ tuổi thanh xuân đi về phía trước, trong cung điện rộng rãi, bóng dáng nàng vô cùng non nớt và gầy yếu.
Máy quay tới gần, quay bóng dáng Diệp Noãn, bởi vì là y phục thị tẩm, nên trông nàng rất mong manh, nhẹ nhàng.
Mặc dù suy nghĩ thành thục hơn so với bạn cùng lứa, nhưng lòng hiếu kì của một thiếu nữ thì nàng vẫn có. Bốn phía im lặng, xung quanh không có người nào, Diệp Noãn tò mò đứng lên, nàng nghiêng mình về phía trước, nghiêng đầu, nhìn bên trái một chút, liếc bên phải một cái đánh giá cung điện này.
Tô Giản hồi tưởng lại miêu tả trên kịch bản, đoạn này của Diệp Noãn, trên kịch bản chỉ có một câu: Võ Mị Nương mới vào điện Cam Lộ, vừa vui sướng vừa tò mò.
Hắn hồi tưởng như vậy, lại thấy Diệp Noãn nhấc làn váy, cẩn thận đi về phía trước hai bước, xác định không có người, lúc này mới ngẩng đầu, cười khẽ ra tiếng: "Hóa ra đây chính là nơi Hoàng Đế ở nha."
Âm thanh này vô cùng trong trẻo, hoàn toàn không giống với giọng nói bình thường của cô, giống một cô bé mười tuổi hơn, ngữ khí cũng biểu đạt được tâm trạng của cô lúc này, vừa vui sướng lại tò mò.
"Ok!" Màn ảnh đổi góc quay khác. Lúc này Tô Giản nhìn rõ ràng được biểu tình của cô.
Không giống như Tử Yên lạnh lùng, không giống sự hồn nhiên của Hạ Nhi, cũng không giống như Liên Sênh. Giờ phút này biểu tình trên mặt cô chính là một thiếu nữ giảo hoạt, có một chút xíu chờ mong, chút xíu mục tiêu.
Phụ thân Võ Tắc Thiên mặc dù là công quốc khai thần, nhưng nhà bọn họ lại là thương nhân, so ra thì thua kém các danh gia vọng tộc, đặc biệt là phụ thân nàng đã qua đời hai năm trước, trong nhà không có người đáng tin cậy, hằng ngày trải qua cũng không tốt lắm. Qua sự hiểu biết về Trường An phồn hoa và các gia đình thế gia, trong lòng tiểu cô nương đã có mục tiêu, nàng nhất định phải được Hoàng Đế sủng ái, trở thành nữ nhân tôn quý nhất Đại Đường.
Cùng với chuyển biến tâm tư của Diệp Noãn, ánh mắt của tiểu cô nương trước màn ảnh cũng thay đổi. Đây là cảnh đặc tả, hai mắt nàng nhìn về phía thâm cung, bên trong ánh mắt chính là dã tâm.
"Ok, rất tốt!" Thích Mĩ Trân khen ngời, "A Noãn diễn tốt lắm."
Cảnh quay này hoàn thành, Tô Giản đứng giữa sân yên lặng nhìn Diệp Noãn, chỉ dựa vào một đôi mắt, liền có cảm xúc, cái này chính là kỹ thuật diễn sao…
Rõ ràng là hắn vào nghề trước cô, đóng phim cũng nhiều hơn, nhưng mà nhìn cô như vậy, hắn cảm thấy giữa hai người có chút chênh lệch, thật là tức chết, đây chính là thiên phú đó.
Tô Giản bị cô kích thích ra ý chí chiến đấu, thời điểm hắn mới vào nghề, cũng được người ta nói là có thiên phú, mà hắn đi vào con đường này cũng không có nhiều sự nghiêm túc, bởi vì có bối cảnh, cũng không lo lắng về tiền bạc, chỉ diễn mấy bộ phim đơn giản liền nổi danh. Một đường thuận buồm xuôi gió, kỹ thuật diễn, căn bản không phải là thứ hắn phải suy tính. Nhưng mà hôm nay, từ giờ trở đi, hắn muốn cố gắng hơn một chút.
Đột nhiên hắn muốn thử xem nếu bản thân hắn cố gắng đầy đủ, kỹ thuật diễn của hắn có thể đạt đến trình độ nào.
Hắn sẽ không thua kém cô đâu.
Cảnh tiếp theo Mạc Thiếu Hoài và Diệp Noãn phối hợp cũng coi như là không thể chê vào đâu được.
Hoàng Đế mặt không chút thay đổi xuất hiện, đọa Diệp Noãn giật mình, chỉ là có chút bất ngờ, nàng cũng không e ngại thân phận của hoàng đế. Nàng muốn yêu hắn, nên sẽ không sợ hắn. Cúi người bái kiến, nàng tươi cười kiều diễm với hắn: "Thần thiếp bái kiến Bệ Hạ."
Có tò mò, có ái mộ, duy nhất không có sợ hãi. Sóng mắt nàng lưu chuyển, đầy nhu mì, cái nhu mì đó vô cùng tương xứng với con ngươi trong veo, rất đặc sắc. Lá gan của nàng vô cùng độc đáo làm Mạc Thiếu Hoài sinh ra vài phần hứng thú, hắn xem xét cẩn thận cái liếc mắt của nàng, nâng tay, lấy đi trâm cài tóc của nàng, mái tóc dài đen như mực đổ xuống, hắn cong cong khóe miệng: "Ngươi vừa kiều diễm vừa mĩ lệ như vậy, về sau gọi là Võ Mị đi."
Cảnh diễn kết thúc, có khoảng thời gian ngắn ngủi để nghỉ ngơi, Đàm Phượng tiến lên khoác thêm áo cho Diệp Noãn. Diệp Noãn bọc đầy quần áo mà vẫn còn run cập cập.
Tô Giản đi tới bên cạnh Diệp Noãn, khen một câu: "Diễn thật tốt."
"Cảm ơn đã khích lệ."
Tô Giản dừng một chút, lại hỏi: "Nếu anh có thắc mắc về kỹ thuật diễn, có thể đến thỉnh giáo em sao?"
Đàm Phượng kinh ngạc nhìn hắn một cái, nghĩ tên này thật là, theo đuổi con gái còn dùng tới cả chiêu này. Có điều làm cho cô kinh ngạc hơn nữa là Diệp Noãn suy nghĩ vài giây, thế nhưng lại gật đầu đồng ý: "Có thể."
Buổi tối trở lại khách sạn, Đàm Phượng hỏi Diệp Noãn: "Cậu thay đổi ý ?"
"Cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!