Chương 37: Nam Diễn Viên Trẻ.

Trương Hưng Văn từng được xưng là một trong bốn nam thần trẻ tuổi, cùng với Hạ Xuyên, Tô Giản và Mộc Thừa Thiên. Hơn nữa, người này đã từng là đồng nghiệp của Diệp Noãn kiếp trước trong công ty Rực Rỡ.

Anh ta nhìn thấy Diệp Noãn nhìn sang, liền cười tươi với cô: "Chào cô, thấy cô xem tập trung như vậy, tôi cũng không nỡ quấy rầy."

Diệp Noãn cũng mỉm cười trở lại: "Chào anh."

Trương Hưng Văn so với ba nam thần còn lại cao hơn một chút, diện mạo không quá xuất sắc như Hạ Xuyên và Tô Giản, nhưng nhìn qua nam tính hơn bọn họ nhiều, vai diễn của anh cũng phần nhiều đều là các vai nam mạnh mẽ, phong trần. Giống như Lữ Bố, một võ tướng tinh anh, hung mãnh, là vai diễn cực kỳ thích hợp.

Trời quá nóng, hai người chỉ vừa chải tóc kiểu cổ trang, nhưng chưa mặc diễn phục, khoác áo đơn chạy ra ngoài xem. Nói chuyện khách khí với nhau vài câu, cả hai lại tự giác trở về phòng hóa trang chuẩn bị cho vai diễn buổi chiều.

Buổi chiều là cảnh quay đầu tiên có Điêu Thuyền, cô và Lữ Bố gặp nhau.

Diệp Noãn thay vào khúc cư (một loại áo cổ trang thời tam quốc, áo vạt trái đắp lên vạt phải như hanbok, chỉ khác là váy dài mặc ngoài áo, buộc thắt lưng làm điểm nhấn), Trương Hưng Văn mặc thêm áo giáp. Màn diễn này là cảnh Lữ Bố nghe lệnh Đổng Trác đến lục soát phủ Vương Doãn, ở trong phòng gặp gỡ Điêu Thuyền, vừa thấy đã yêu, không biết chính mình đã rơi vào bẫy của Vương Doãn.

Sự thật, trong lịch sử, Điêu Thuyền đi theo Lữ Bố cũng chỉ là một người thiếp thất, nhưng trong kịch bản này, hai người có hẳn một đoạn chuyện tình, còn rất trung trinh không đổi. Điêu Thuyền thật sự cũng không phải không hay biết gì với mưu kế của Vương Doãn, nhưng trong kịch bản cố tình khắc họa nàng là người vô tội bị đặt vào thế bất đắc dĩ.

"Nhân vật này thực sự thích hợp với cậu." Đàm Phượng nói với Diệp Noãn, "Chỉ cần ngồi một chỗ yên lặng, trang điểm giả đáng thương, liền có thể làm cho anh hùng thời chiến đều thần hồn điên đảo."

Diệp Noãn cảm thán một câu: "Phải đẹp thì giả đáng thương mới có hiệu quả chứ." Thấy Đàm Phượng nhìn cô chằm chằm, lại nói thêm một câu, "Cậu nhìn tớ làm gì, tớ cũng đâu có nói cậu giả đáng thương là vô dụng chứ?" Thấy Đàm Phượng chưa kịp phản ứng, cô vôi vàng cười ầm chạy ra ngoài.

Thật ra, Đàm Phượng cũng không xấu, chẳng qua tóc tém ngắn cụt lủn, mặc quần áo cũng cũ kỹ bụi bặm, trông giống một thằng con trai quá mức rồi.

"Diệp Noãn…" Chờ cô chạy đi rồi, Đàm Phượng mới lấy lại được đầu óc, "Diệp Noãn, lại đây, quay lại đây tớ với cậu đại chiến 300 hiệp!"

Không có Hạ Xuyên, cũng không có Tô Giản, trong đoàn phim Tam Quốc, Diệp Noãn thoải mái khoái trá hơn nhiều so với hai phim truyền hình trước, ở chung với mọi người cũng rất tốt.

Thiên Sứ Chi Hôn phát sóng hôm trước, hôm sau liền đoạt được thứ hạng rating cao nhất, sau đó giữ luôn vị trí này không đổi. Mấy người trong đoàn phim Tam Quốc bình thường chơi tốt với Diệp Noãn biết tin này liền làm ầm ĩ, bắt cô khao. Diệp Noãn cũng không dong dài, liền nhờ Đàm Phượng đặt một bàn ăn bên ngoài.

Diệp Noãn tính tình phóng khoáng, con gái cũng không ghét được cô. Trên bàn cơm, người đóng vai Tiểu Kiều cũng là đồng nghiệp cùng công ty với Trương Hưng Văn là Triệu Tư Viện cười cười: "Tin đồn trên TV quả là không đáng tin, tôi nhìn A Noãn của chúng ta căn bản là quá mức dễ gần dễ thương mà."

Diệp Noãn cười, đối với bọn họ cũng không lại nói tránh như với phóng viên: "Con người tôi, ai tốt với mình thì mình tốt lại, đối với người không tốt, tôi cũng lười phải đối tốt với họ."

Ý tứ của Diệp Noãn mọi người đều hiểu được, Tiền Giai Giai vai Đại Kiều nói: "Mã Thụy Tiệp kia đúng là người như vậy, rõ ràng còn chưa tới diễn viên hạng hai, lại mang tính khí của siêu sao hạng nhất."

Hai người kế bên cô cũng đã từng hợp tác với Mã Thụy Tiệp phụ họa thêm vài câu.

Diệp Noãn chỉ trình bày thái độ của mình, cũng không thích nói sau lưng người khác, cho nên chỉ nói vài câu, liền chuyển đề tài.

Nghệ sĩ ngồi với nhau, ăn cũng không nhiều, chủ yếu là nói chuyện. Chỉ có Trương Hưng Văn ngồi một bên không nói nhiều. Hắn bình thường đã ít nói, nhưng vẫn luôn mỉm cười, đáp lời cầm chừng.

Trong bốn nam thần trẻ, trừ Tô Giản có gia thế tốt nên hơi kiêu ngạo một chút, ba người còn lại EQ và IQ cũng không ai kém ai.

Trương Hưng Văn xuất thân chính quy, kiến thức diễn xuất cơ bản rất vững chắc. Diệp Noãn diễn chung với anh vẫn cảm thấy dễ dàng, không cần cố gắng, nhưng một ngày hôm đó, Diệp Noãn cảm thấy anh ta rõ ràng không tập trung.

Cảnh này là Vương Doãn khởi động liên hoàn kế, ra lệnh Điêu Thuyền quyến rũ Lữ Bố, Lữ Bố và Điêu Thuyền cùng nhau tỏ tình.

Lữ Bố nhìn thấy Điêu Thuyền lần đầu, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy yêu thích. Trương Hưng Văn trước kia biểu hiện rất tốt, hôm nay lại rõ ràng không thoái mái. Sau khi cắt cảnh vài lần, đạo diễn phải cho họ nghỉ ngơi một chút lấy lại tinh thần.

"Anh làm sao vây?" Diệp Noãn tốt bụng đi tới trước mặt Trương Hưng Văn hỏi một câu.

Trương Hưng Văn lại không dấu vết lùi nửa bước: "Không sao, tôi đang tìm cảm xúc một chút."

Diệp Noãn hơi bực trong lòng, nhưng cũng không ép buộc. Cô vừa về chỗ của mình, Triệu Tư Viện liền kéo một cô gái đến chào hỏi: "A Noãn, giới thiệu cho cô một người bạn." Cô ôm cô gái bên cạnh, "Đây là đồng nghiệp của tôi, Đổng Hữu Hữu."

Đồng nghiệp của cô, chẳng phải cũng là đồng nghiệp của Trương Hưng Văn sao, Diệp Noãn vươn tay bắt tay Đổng Hữu Hữu: "Chào, tôi là Diệp Noãn."

"Nghe danh đã lâu." Đổng Hữu Hữu cười nói.

Cô tuy là cười, nhưng giọng nói làm cho Diệp Noãn cảm thấy có hơi không thoải mái. Diệp Noãn nghĩ kỹ lại, kiếp trước trong những tin tức có liên quan Trương Hưng Văn, hình như đã từng cũng nghe nhăc đến tên Đổng Hữu Hữu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!