Đi lựa đồ cùng Diệp Noãn, Cung Ngạn Vũ và Đàm Phượng đều biết, Diệp Noãn chỉ khiêm tốn, bởi ít khi nào cô nhìn nhầm hàng, một hai lần nói đúng giá còn có thể nói là ăn may, nhưng bốn năm lần đều nói đúng không sai lệch, thì không phải chỉ là vận may rồi.
Mặt trời sắp lặn, ba người từ chợ đồ cũ đi ra, thu hoach được rất nhiều. Diệp Noãn mua sắm rất thỏa mãn, sức sống tràn đầy, tươi cười như hoa mùa hè: "Đi, tôi mời mọi người ăn món ngon."
Mọi người tâm tình đều rất tốt, Cung Ngạn Vũ hình như là lần đầu nhìn thấy Diệp Noãn vui vẻ như vậy, không khỏi bị nụ cười đó lây sang mình, khóe miệng cũng cong lên tươi cười, nói hùa theo: "Đi, phải ăn ngon mới được."
Đàm Phượng vừa đi vừa cười, nhìn hai người bọn họ vui vẻ, có vẻ ngày càng hợp nhau rồi.
Từ chợ bán đồ cũ đi ra, Diệp Noãn cũng thấy ưa thích Cung Ngạn Vũ hơn nhiều lắm. Đi cùng nhau, thằng nhóc này vẫn rất ga lăng, dù là phiên dịch giúp cô hay cò kè mặc cả, đều rất kiên nhẫn và nho nhã, một chút sốt ruột cũng không có.
Diệp Noãn thích dạo chợ đồ cũ, nhưng Hạ Xuyên trước giờ luôn không có kiên nhẫn đi theo cô, còn Tô Giản, đi cùng cô dạo phố cũng tốt, nhưng anh ta vẫn chỉ thích những cửa hiệu tiếng tăm, cũng không hiểu được, Diệp Noãn đi đến mấy cái chợ chồm hổm thế này thì có cái gì đáng mua.
Như vậy so sánh, DIệp Noãn đối với Cung Ngạn Vũ dĩ nhiên là sinh ra một loại cảm giác được đi du lịch với người nhà thoải mái vui vẻ.
Vì muốn đãi cậu chàng hôm nay không nề hà cực khổ, cô cố tình chọn một nhà hàng Pháp xa hoa để ăn tối.
Hoa tươi mềm mai trang trí, khăn trải bàn trắng nõn, đèn chùm rực rỡ lóa mắt, sông Seine bên ngoài cửa sổ êm đềm trôi.
Đàm Phượng vừa ngồi xuống liền thoải mái duỗi chân rên lên một tiếng, hôm nay đi bộ quá nhiều, chân cũng hơi đau, ngồi lên cái ghế mềm mại dễ chịu như vậy quả là hạnh phúc.
Cung Ngạn Vũ ngồi xuống, nhận thực đơn từ tay người phục vụ, vừa lật thực đơn vừa nhìn Diệp Noãn cười cười: "Mời xong bữa tối nay, em và cô Phượng về nhà là phải ăn dưa muối một tháng rồi."
Đắt thế sao? Đàm Phượng cũng mở thực đơn ra, hình ảnh và chữ số cũng đủ hiểu. Giá cả quả nhiên… Thực đáng sợ. Trong nháy mắt cô sinh ra một suy nghĩ hay là thôi không ăn, nhưng mắt nhìn thấy Diệp Noãn bình tĩnh, cảm thấy cô không thể làm mất mặt Diệp Noãn được.
Diệp Noãn cười rộ lên, ánh mắt cong cong, nhìn Cung Ngạn Vũ: "Đừng có coi thường tôi nha, tốt xấu gì người ta cũng đã quay hai bộ phim rồi mà."
"Cũng đúng, diễn viên dù thế nào cũng là người có thu nhập cao rồi." Cung Ngạn Vũ cười nói.
Ba người thanh thản nhẹ nhàng ăn tối, hỏi thăm nhau mấy vấn đề: "Sau khi về nước có quay phim khác không?" Hay "Dự định một năm ra mấy album", đại khái vậy.
"Một năm một album thôi." Cung Ngạn Vũ trả lời, có vẻ cũng không quá phấn khích.
"Vậy có lúc anh ngồi không nha?" Diệp Noãn nói.
Là người sáng tác, đương nhiên sẽ có lúc ngồi không, không có tác phẩm, vừa sáng tác vừa hát ca khúc của mình là lợi thế, nhưng cũng là áp lực của Cung Ngạn Vũ.
"Đương nhiên," Cung Ngạn Vũ thẳng thắn nói, "hiện giờ đang ngồi không đây."
"Vậy làm sao bây giờ?" Vừa ở cùng một ngày, Đàm Phượng đã xem Cung Ngạn Vũ là bạn bè, lo lắng hỏi.
Cung Ngạn Vũ cười nói: "Thật ra cũng không có gì đáng lo ngại, viết không ra tác phẩm mới thì cover lại các bài hát cũ, hoặc là như hôm nay đi dạo lòng vòng tìm cảm hứng."
"Vậy hôm nay anh có cảm hứng không?" Đàm Phượng lại hỏi.
"Ồ… Đi chung với hai cô gái đẹp đương nhiên là có cảm hứng," Cung Ngạn Vũ, thái độ ăn không nói có, gật gật, "về nhà phải gấp rút viết một bài hát thiệt hay mới được."
Thằng nhóc này cũng biết nói đùa, Diệp Noãn lắc đầu cười, di động bên tay cô đột nhiên rung lên một chút. Có tin nhắn, Diệp Noãn cầm lên nhìn thoáng qua, từ một số lạ, tin nhắn chỉ có một câu: "Anh chia tay rồi."
Trong đầu cô nháy mắt liền nghĩ đến Hạ Xuyên, hẳn là hắn? Chắc chắn là hắn. Hắn làm thế nào có được số di động của mình? Diệp Noãn đang tươi cười chợt đơ mất một lúc.
Thấy biểu hiện của Diệp Noãn thay đổi, Cung Ngạn Vũ theo bản năng hỏi một câu: "Sao thế?"
"Không có gì, tin nhắn rác." Diệp Noãn để điện thoại xuống bàn, không trả lời, hoàn toàn không hề có ý định trả lời, lơ đi như không thấy.
"Ôi trời, đến Pháp rồi cũng không thoát nổi nạn tin rác sao?" Đàm Phượn trêu chọc một câu.
"Đúng thật." Diệp Noãn cười, đáp.
Không khí trong bàn ăn lại tốt trở lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!