Thật ra, Cung Ngạn Vũ cũng đánh giá quá cao Diệp Noãn rồi. Cô hỏi anh có phải anh đi học đạo diễn hay không cũng không phải cô thấu hiểu suy nghĩ của anh gì hết. Chỉ là, cô biết sau này anh có tham gia làm đạo diễn một vài bộ phim điện ảnh. Vỗn dĩ anh ta diễn không tốt, nhưng làm đạo diễn cũng có thu về một chút thành công.
Hai người trò chuyện không bao lâu thì Mục Văn Úc cũng tới. Thấy hai người bọn họ nói chuyện hăng say, lên máy bay, anh cố tình đổi chỗ cho Cung Ngạn Vũ ngồi kế Diệp Noãn. Mục Văn Úc cảm thấy hai người trạc tuổi nhau, tiếp xúc một chút, hay thậm chí tiến triển tình cảm xa hơn cũng là chuyện tốt. Đáng tiếc, lòng tốt của anh, hai người kia cũng không biết đến. Vừa lên máy bay, hai người liền mỗi người tự mình ngủ say.
Chẳng qua, ngồi phía sau họ, Đàm Phượng và người đại diện của Mục Văn Úc, cũng là em họ của anh tên Trương Dịch trò chuyện lại rất hợp ý.
Máy bay đến Marseille vào lúc trời đã sáng. Mục Văn Úc xuống máy bay xong liền đến trường quay, Diệp Noãn cũng không về khách sạn nghỉ ngơi, liền theo anh qua đó.
Ở nước ngoài quả nhiên cảnh vật đều có nét đẹp khác. Cung Ngạn Vũ đúng là người làm nghệ thuật, xuống xe thì liền thốt lên cảm thán với cảnh đẹp tự nhiên xung quanh. Còn Diệp Noãn, thở cũng không kịp, lập tức bị bắt đi thay phục trang.
Hôm nay cô phải quay xong hai cảnh, một cảnh là lúc vừa đến Pháp, nhìn thấy cậu trẻ, cảm thấy cậu là người ba mẹ nhờ cậy để nhòm ngó mình, nên có hơi phòng bị.
Cảnh thứ hai là lúc cô quá nhớ anh, bỏ nhà ra đi, một mình bôn ba sang Pháp, kết quả lại phát hiện cậu cùng cô gái khác ở chung.
Đây mới là cảnh quay chính của cô với Mục Văn Úc. Trên thực tế, cô có hơi lo lắng, bởi thực tế, tuổi Mục Văn Úc hơn cô đến khoảng 22 tuổi. Trong kịch bản, hai người chỉ chênh lệch sáu, bảy tuổi, nhưng thật ra, nghệ sĩ ai cũng chăm sóc kỹ càng, nhìn hai người cũng không hơn kém nhau ngoài mười tuổi. Chỉ là số tuổi thật vẫn là tuổi thật, Diệp Noãn hơi băn khoăn, dùng từ ngữ mấy năm sau đó để nói, liệu hai người đứng chung có cảm giác sói già gặm thỏ non hay không.
Nhưng đến lúc quay phim, cô liền phát hiện, chỉ có mình nghĩ nhiều. Bắt đầu quay, cô lập tức lâm vào bầu không khí của Mục Văn Úc tạo ra, liền bị dẫn theo tiết tấu diễn của anh. Lần gần đây nhất bị lối diễn của người khác gây ảnh hưởng thế này, cô thậm chí còn không nhớ được là khi nào.
Bị dẫn theo lối diễn của người khác, có lúc có hại, như lần giữa cô và Mã Thụy Tiệp. Cũng có lợi, như bây giờ, Mục Văn Úc dẫn cô đi, hoàn toàn chính là vì muốn làm cô nhập tâm vào vai diễn tốt hơn. Cho nên, Diệp Noãn cũng không chống cự, huống hồ đối phương còn là diễn viên chính kiêm đạo diễn, cứ đi theo anh ta như thế này là tốt rồi.
Chẳng qua, trong lòng cô cũng có một chút kiêu ngạo. Dù gì cũng là người từng mang danh nữ hoàng màn ảnh, cô cũng có một chút ý chí chiến đấu, dù đối phương là Mục Văn Úc, cô cũng muốn thử sức một lần. Bây giờ, anh ta đã dẫn cô đi, vậy được, cô phải theo sát lối diễn của anh ta, tuyệt đối không thể lơi lỏng tụt hậu.
Cho nên một cảnh quay được hoàn thành hết sức thuận lợi, không ngừng lần nào đã làm xong.
Mục Văn Úc xem lại ghi hình cũng rất hài lòng, Diệp Noãn đem biểu hiện của một Liên Sênh đại tiểu thư luôn được sủng ái, tính tình kiêu căng ngạo mạn, cùng sự tò mò và đề phòng với cậu trẻ, đều thể hiện rất tốt.
"Làm tốt lắm." Mục Văn Úc khen ngợi, "A Noãn quả thực rất có hồn, nữ diễn viên khác làm tôi có cảm giác như vậy lúc diễn chung chỉ có Lâm Uyển Uyển. Em biết Lâm Uyển Uyển chứ?"
Đương nhiên là biết. Lâm Uyển Uyển bây giờ ở trong nước hot đến mức chạm tới chắc là phải bỏng. Mục Văn Úc nói với Diệp Noãn như vậy cũng là muốn động viên cô. Ý anh là sau này cô cũng có thể đến được vị trí cao như Lâm Uyển Uyển.
Nếu là cô gái khác nghe được Mục Văn Úc anh nói câu này, chắc chắc là kích động không thôi. Nhưng mà mặt Diệp Noãn bỗng nhiên cứng ngắc, chắc phải nửa ngày sau mới bật ra hai tiếng "haha".
Sau đó cũng không làm nổi biểu cảm khác, anh Văn Úc đúng thật là, nói ai không nói lại nói Lâm Uyển Uyển.
Mục Văn Úc còn đang xem ghi hình, không chú ý đến cảm xúc của Diệp Noãn. Mọi người nghỉ một lúc, sau đó bắt đầu quay cảnh thứ hai. Cảnh này mới là cảnh quay quan trọng nhất lịch quay hôm nay.
Trong kịch bản, Liên Thiệu Bạch ở tại vùng ngoại thành Marseille, trong một căn biệt thự gỗ rất tinh xảo. Bên cạnh nhà có một cái hồ, sau nhà có một mảnh vườn ngập tràn cỏ thơm.
Diệp Noãn đóng vai Liên Sênh mất ba ngày ngồi tàu mới đến Marseille, cả người mệt mỏi bụi bặm đẩy cửa nhà cậu trẻ, liền nhìn thấy bên trong là một người phụ nữ Pháp mang thai.
Sự vui vẻ trên gương mặt biến mất, "Cô là ai?" Diệp Noãn lạnh lùng nhìn cô gái, giọng chất vấn tràn ngập địch ý.
Cô gái trả lời một tràng dài tiếng Pháp cô nghe không hiểu.
"Tôi nghe không hiểu, cô là ai?" Diệp Noãn hét lớn, "cậu trẻ đâu?"
"A Sênh." Mục Văn Úc đi từ trên lầu xuống, anh đứng trên cầu thang, không buồn không vui nhìn cô.
"Cậu trẻ!" Diệp Noãn lần nữa trở lại vẻ mặt vui vẻ, cô chạy đến phía anh, nhào vào lòng anh, trong giọng nói đầy thỏa mãn, "Cậu, cháu nhớ cậu."
"Cậu nhận được điện báo từ nhà," Mục Văn Úc cúi đầu nhìn cô một cái, cũng không ôm lại cô, cũng không thể hiện nét mặt gì, "cháu không nên đến đây."
"Đã đi rồi sẽ không quay lại," Diệp Noãn cứng đầu nói, "cậu, chúng ta cùng nhau đến một nơi không có ai biết đến chúng ta, nha."
Trong mắt Mục Văn Úc cuối cùng nhuộm lên một ít cảm xúc: "A Sênh, cháu về đi."
"Cậu…" Diệp Noãn không tin, cậu vậy là lại nói với cô những lời này.
Cô gái Pháp sau lưng lại dùng tiếng Pháp nói với Mục Văn Úc vài câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!